Beta: Gemini

————————————————–

Mục Văn Thanh lắc đầu nói: “Sao có thể so với M/ộ Phàm được, vẫn là kém xa lắm…”

Quản lý Trịnh biết chủ tịch của mình đối với vị phó chủ tịch mới nhậm chức này có nhiều tán thưởng, vội mở miệng nói: “Đó là điều đương nhiên, chẳng qua là phong cách có chút tương tự, có điều rõ ràng là non nớt hơn nhiều lắm!”

Nghe vậy Mục Văn Thanh nhìn vị trí trống bên cạnh mình: “M/ộ Phàm đâu? Sao còn chưa tới?”

“Phó chủ tịch nói là trên đường xảy ra t/ai n/ạn xe cộ, đang xử lý, sắp qua tới rồi!”

“Cái gì? T/ai n/ạn xe cộ sao?” Chân mày Mục Văn Thanh nhất thời nhíu ch/ặt.

Quản lý Trịnh vội mở miệng nói: “Chủ tịch ngài không cần phải khẩn trương, người không có việc gì, chính là xe bị hư mà thôi, bây giờ tôi đi ra ngoài đợi phó chủ tịch!”

………………………..

Quản lý Trịnh tạm thời rời chỗ cũng không có đưa tới điều chấn động gì cả.

Thẩm Mộng Kỳ mới vừa xuất hiện ở trên sân khấu, phía dưới chính là từng tiếng khen ngợi, vào lúc này mọi người đang rối rít vỗ tay tán dương.

“Không hổ là tác phẩm đỉnh cao của Hà tổng giám, quả thật lợi hại!”

“Cái loại sáng tạo này, động n/ão này, không phải là người bình thường có thể nghĩ tới được đâu!”

“Mới vừa rồi ngay cả chủ tịch buổi tiệc cũng đều gật đầu rồi!”

Hà Tuấn Thành vui tươi hớn hở đón nhận tất cả lời ca ngợi: “Các vị quá khen rồi, chút tài mọn, không đáng nhắc đến!”

Đúng lúc này…

Trong tiếng tán dương xôn xao, đột nhiên một thanh âm bất ngờ vang lên ——

“A, lúc nào phong cách hiệp hội Thời Trang lại thấp như vậy rồi hả? Thậm chí ngay cả loại người vô sỉ ăn tr/ộm tác phẩm của người khác cũng có thể đàng hoàng công khai lên sân khấu, tiếp nhận sự ca ngợi của mọi người?”

Âm thanh người đàn ông khoan th/ai trong đó lộ ra mấy phần bất cần đời, tràn đầy giễu cợt và vẻ kh/inh thường.

Bởi vì tiếng nói này đột ngột vang lên làm cho đám người yên lặng một giây.

Vẻ đắc ý trên mặt Hà Tuấn Thành cứng ngắc, vẻ mặt âm u nhìn nơi vừa phát ra tiếng nói.

Chỉ thấy Diệp M/ộ Phàm vẫn là tóc rối bời, người mặc quần áo nhăn nhúm, khóe miệng tựa như cười mà không phải cười, hoàn hảo mà đứng ở nơi đó.

Diệp M/ộ Phàm! Anh ta lại còn có can đảm tới đây sao! Được, rất tốt…

Không cần Hà Tuấn Thành tự mình mở miệng, đã có người tức gi/ận lên tiếng mắ/ng ch/ửi: “Ở đâu ra cái kẻ bụi đời này vậy, lại có thể á/c ý phỉ báng danh tiếng của hiệp hội Thời Trang, còn nói x/ấu ở trong hiệp hội nhà thiết kế của chúng ta có kẻ tr/ộm!”

Người đã gặp qua hình dáng thật sự của Felix không có mấy người, cộng thêm mọi người đang nhìn thấy bộ dáng bất cần đời này của Diệp M/ộ Phàm, đương nhiên sẽ không đem anh ta coi ra gì.

“Người này là ai? Tại sao lại nhìn có chút quen mặt vậy?”

“Mọi người không biết sao? Người ta là đại thiếu gia của tập đoàn Diệp thị, thái tử gia của giải trí Hoàng Thiên, Diệp M/ộ Phàm đó!”

“Đệt! Đó chính là người không học vấn không nghề nghiệp kia sao? Anh ta làm sao lại chạy tới chỗ này vậy?”

“Nghe nói trước kia anh ta ở tại Tụ Tinh làm việc vặt cho Hà Tuấn Thành, sau đó bị sa thải, đoán chừng là ghi h/ận trong lòng, cho nên chạy tới đây gây chuyện đó!”

“Người này cũng quá vô sỉ đi!”

Chờ mọi người mắ/ng ch/ửi hết lời, Hà Tuấn Thành mới đứng dậy, không nhanh không chậm mở miệng nói: “Diệp thiếu, ban đầu nhìn anh bị đuổi ra khỏi nhà, lưu lạc nơi đầu đường xó chợ, chúng tôi thấy anh đáng thương nên mới thu nhận anh, để cho anh cùng ở bên cạnh tôi làm việc vặt.

Nhưng bởi vì anh thật sự không có thiên phú, lại không chịu làm việc cho giỏi, vì công bằng, tôi cũng chỉ có thể sa thải anh, dù sao công ty cũng phải ki/ếm tiền, không nuôi người rảnh rỗi.

Ai biết, anh không chỉ không biết hối cải, còn chạy tới nói x/ấu tôi, điều này…”

Điệu bộ vẻ mặt Hà Tuấn Thành đ/au lòng không thôi, Diệp M/ộ Phàm cũng không nói chuyện nữa, cứ lẳng lặng ở đó nhìn hắn ta biện minh: “Ồ? Tôi không có thiên phú? Vậy ai có thiên phú, anh sao nhà thiết kế lớn Hà Tuấn Thành – người chỉ có thể dùng tác phẩm của người khác làm thành của mình?”

Hà Tuấn Thành đang chờ anh ta nói lời này, lặp tức “Ha ha” nở nụ cười, “Diệp thiếu, anh nói tôi lấy tr/ộm tác phẩm của người khác, anh nên nói rõ một chút, vậy tôi lấy tr/ộm, là tác phẩm của ai?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
7 Mùa đông thứ 23 Chương 13
10 Đồng nữ Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tổng Tài Bá Đạo Trả Tôi 6 Triệu Để Rời Xa Bạn Thân

Chương 7
Tôi và cô bạn thân bị bắt gặp hôn nhau trong lớp, ngay lập tức anh trai tổng giám đốc của cô ấy hộc tốc lao đến, rút tờ séc 6 triệu đô đập xuống bàn: "Tôi không thể sinh con, cầu xin em hãy rời xa em gái tôi đi! Họ Thời không thể tuyệt tự được!" Tôi vội vàng thu séc vào ngực, bĩu môi: "Còn nói làm gì nữa hả bác? Bạn thân trả lại cho anh đó!" Quên sạch bén, tôi ôm tiền cùng cô bạn thân lao vào ăn chơi trác táng, sống những ngày tháng vui vẻ chẳng cần nghĩ ngợi. Cho đến một đêm nọ, sau khi chè chén say sưa cùng mấy anh trai đẹp, tôi tạm nghỉ nhà cô bạn. Vừa mở mắt, đã thấy anh trai cô ấy - Thời Nghiễn - lặng lẽ ngồi bên giường. Tôi ngượng ngùng gãi đầu: "Ch... chào sếp." Anh ta chẳng đáp, chỉ từ từ tháo ca vát. "Nhận tiền rồi mà vẫn không chịu rời xa em gái tôi..." Sợi lụa quấn dần quanh cổ tay tôi. "Vậy đừng trách tôi tự tay khiến em đoạn tuyệt hy vọng." Cô bạn thân ở ngoài đập cửa đùng đùng: "Thời Nghiễn! Mày buông con bạn tao ra! Mày đéo phải không được sao!?"
Hiện đại
1