Vừa về đến nhà, tôi đã thấy cô bạn thân đang ngồi lù lù ở đấy, thế là cô nàng liền kéo tuột tôi lại để hóng hớt.
"Đường Tư Vũ, cái đồ l/ừa đ/ảo nhà bà! Chẳng phải bà luôn miệng bảo người yêu cũ đã 'bay màu' rồi sao, vậy hôm nay là tình huống gì đây?"
"Ây da, chuyện cũng đã qua hết cả rồi mà!"
Tôi mất tự nhiên vuốt lại mái tóc, vì khi nghĩ đến cảnh tượng gặp lại ngày hôm nay, tôi chắc chắn rằng anh lại càng gh/ét mình hơn trước.
Dẫu vậy, do không chịu nổi sự gặng hỏi liên hồi của cô nàng, tôi đành phải kể qua loa một chút.
Nghe xong, cô nàng bày ra vẻ mặt hóng hớt đầy đắc ý: "Ây da ây da, xem ra tình cũ không rủ cũng tới rồi đây!"
"Bà đừng có nói linh tinh, người ta đã có bạn gái mới rồi!"
"Thế bà thử nói xem, một sinh viên tài năng tốt nghiệp trường đại học trọng điểm như anh ta, bỗng dưng quay về cái thành phố nhỏ này của chúng ta để làm gì?"
"Sao tôi biết được cơ chứ..."
Tuy nhiên, tôi sẽ không đời nào dám ảo tưởng rằng anh làm vậy là vì mình.
Lúc chia tay năm đó, anh từng cho tôi đến hai cơ hội để quay lại, nhưng đều bị tôi tuyệt tình từ chối.
Đứng trước những lời lẽ sắc mỏng cay nghiệt của tôi lúc ấy, anh h/ận đến mức thốt lên rằng không bao giờ muốn nhìn thấy tôi nữa.
Và sau đó, quả thực chúng tôi không còn gặp lại nhau thêm một lần nào.
"Tôi còn chưa tính sổ với bà đâu đấy! 'Em cún con' của bà là sao hả, rồi cả mấy dấu vết trên cổ bà nữa? Hửm?"
Tôi nhướng mày, lên tiếng bắt cô nàng phải khai báo thành khẩn.
Ngay lập tức, cô bạn thân bắt đầu đ/á/nh trống lảng: "Ây da, tôi đã bảo là không thèm yêu đương đâu mà, bà còn lạ gì tính tôi nữa! Bà lo mà quản tốt bản thân mình trước đi!"
Tôi cười khẩy một cái, trong lòng không khỏi thầm nghĩ người phụ nữ này sớm muộn gì cũng phải "ngã ngựa" mà thôi.