Đọc suy nghĩ trong nhà tắm

Chương 13

25/03/2026 17:49

Chớp mắt đã sắp đến Tết.

Trong bữa ăn, Thẩm Tử Thừa chống cằm nhìn tôi:

“Kỳ nghỉ đông em định làm gì?”

“Tạm thời… về nhà ăn Tết thôi.”

Hắn khẽ gật đầu, rồi nói:

“Trước đó anh có nói chuyện của chúng mình với bố mẹ rồi. Em có muốn về gặp họ không?”

Tôi khựng lại, ngẩng lên, có chút lúng túng.

Như hiểu được suy nghĩ của tôi, hắn dịu giọng:

“Bố mẹ anh khá thoải mái, em đừng lo.”

Tôi cúi mắt: “Chỉ là… thấy hơi đột ngột.”

“Chuyện của mình… em vẫn chưa dám nói với gia đình…”

Nghĩ đến việc phải nói ra chuyện này, đầu tôi đ/au như búa bổ.

Tôi không biết họ sẽ phản ứng ra sao.

Cũng không chắc họ có chấp nhận được không.

Lòng tôi rối bời, không biết phải nói thế nào với hắn.

Không khí chợt trầm xuống.

Hắn làm như không có gì, cười nhẹ:

“Không sao, đừng áp lực. Khi nào em sẵn sàng rồi tính.”

Ăn xong, chúng tôi cùng đi bộ về ký túc xá.

Suốt đường đi, tôi lén nhìn hắn mấy lần.

Dù vẻ mặt hắn bình thản, nhưng tôi vẫn nhận ra nét buồn thoáng qua gương mặt hắn.

Tôi kéo nhẹ tay áo hắn: “Anh gi/ận em à?”

Hắn nhìn tôi, lắc đầu.

“Không gi/ận. Anh hiểu em.”

“Nhà anh còn có anh trai, còn em… áp lực chắc lớn hơn nhiều.”

Hắn thở dài, đưa tay xoa má tôi.

Đêm khuya, tôi khát nước, định dậy uống.

Ánh mắt vô tình nhìn ra ban công.

Hắn đang đứng đó, dựa lan can hút th/uốc, dáng vẻ cô đ/ộc.

Tôi mang dép, bước ra.

Nghe tiếng động, hắn quay lại, có chút ngạc nhiên.

Vội dập điếu th/uốc: “Sao em ra đây?”

“Em không ngủ được.”

“Anh làm phiền em à?”

Tôi lắc đầu.

Không khí lặng đi một lúc.

Tôi do dự hỏi: “Anh vẫn nghĩ về chuyện ban ngày à?”

Nhìn hắn, lòng tôi chùng xuống.

“Không phải em không nghĩ đến tương lai của chúng mình. Chỉ là… em chưa biết nói với gia đình thế nào.”

“Xin lỗi, làm anh phải suy nghĩ.”

Hắn cúi đầu, cười tự giễu:

“Anh chỉ sợ… em sẽ vì những điều chưa chắc chắn đó mà buông tay.”

“Đến lúc đó, anh cũng không có tư cách giữ em lại.”

Gió đêm thổi qua, làm áo hắn khẽ lay.

Ánh mắt hắn trầm xuống, nhưng giọng vẫn rõ ràng:

“Nhưng dù sau này có khó khăn thế nào, anh cũng không muốn buông tay em.”

“Có chuyện gì, mình cùng nhau đối mặt… được không?”

Sự bất an trong hắn khiến tim tôi thắt lại.

Tôi nhón chân, hôn nhẹ lên môi hắn.

Vị th/uốc lá còn vương lại, nhưng lại khiến lòng tôi yên bình lạ thường.

Tôi nhìn hắn, mỉm cười:

“Anh thiếu tự tin vậy sao?”

Hay là… anh đ/á/nh giá thấp việc em muốn ở bên anh?

Tôi nắm ch/ặt tay hắn, nhìn thẳng:

“Cuối năm nay… về quê với em nhé.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ai bảo anh ta là chó điên?

Chương 7
Đêm trước lễ đính hôn, người em song sinh bỏ trốn. Vì tiền, cha tôi ép tôi đóng giả em trai gả cho thiếu gia điên nhà họ Mộ. Lần đầu gặp mặt, hắn vừa rút con dao găm đẫm máu ra khỏi mắt kẻ khác. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã dưới tay hắn, hắn lại e thẹn giấu dao sau lưng, khẽ cười: "Cô chính là phu nhân của ta?" Sau này, vị thiếu gia vốn ghét người khác đụng chạm ấy lại đòi ôm khi ngủ, đòi hôn lúc thức. Khi thiếu gia điên hóa thành thiếu gia ôn nhuận, em trai lập tức quay về. Nó nói: "Anh đơn giản chỉ là omega kém chất lượng, không xứng với hắn." Tôi nhìn Mộ Yến Cẩn - kẻ đã lâu không phát điên, mỉm cười buông tay. "Em à, chó không cần xích... liệu có còn là chó dại không?"
1.2 K
6 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
10 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm