Tiếng la hét bên ngoài cửa không biết đã dứt từ lúc nào, thay vào đó là âm thanh trườn bò kỳ lạ vọng vào.
Tôi bừng tỉnh, ánh mắt dán ch/ặt vào cánh cửa bị phá hủy do 591. Trong tầm nhìn mờ ảo, có thứ gì nhọn hoắt thò ra từ mép cửa.
Một sinh vật thí nghiệm xuất hiện trước cửa, toàn thân đầy gai nhọn tựa hải cẩu gai. Tôi nghẹn lời, tay đi/ên cuồ/ng đ/ập vào người 591 đang mải mê áp sát tôi.
Mùi m/áu tanh loang ra, 591 cũng nhận ra sinh vật đứng sau lưng. Hắn ngẩng đầu bực bội, ánh mắt ngập tràn sự khó chịu vì bị làm phiền.
Nhìn thấy sinh vật sống, sinh vật thí nghiệm phấn khích rít lên. 591 buông tôi ra, quay người hướng về phía nó.
591 dụ sinh vật kia đi xa. Âm thanh giằng x/é k/inh h/oàng vang khắp hành lang, mùi m/áu đặc quánh hơn bao trùm không khí.
Cuộc vật lộn của chúng phá hủy đường truyền điện, đèn cảnh báo đỏ tắt phụt, căn phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn. Bên tai chỉ còn tiếng gầm gừ của sinh vật thí nghiệm và nhịp tim đ/ập thình thịch của chính mình.
Tôi nhắm mắt, thầm cầu nguyện 591 sẽ thắng. Không biết bao lâu sau, âm thanh hỗn chiến im bặt.
Tiếng bước chân từ xa vọng lại, dừng hẳn trước mặt tôi. Hơi thở nóng rực phả vào người, từng nhịp thở gấp gáp hay tiếng gầm gừ trong cổ họng đều chứng minh hắn đang ở trạng thái cực kỳ hưng phấn.
Thân hình rắn chắc đ/è lên ng/ười tôi, răng nanh sắc nhọn cắn vào môi tôi cà mặt.
"Cậu..."
Giọng nói đ/ứt quãng, hơi thở trong miệng bị 591 đi/ên cuồ/ng cư/ớp đoạt.
Hôm sau, tôi được 591 cõng rời khỏi viện nghiên c/ứu. Cơ quan này đã trở thành phế tích dưới sự phá hoại của vô số sinh vật thí nghiệm. Khói đen cuồn cuộn bốc lên, chẳng mấy chốc nơi đây sẽ bị những kẻ sống sót khác phát hiện.
"Ôm ch/ặt."
591 trở lại hình dạng ban đầu. Sợ làm tổn thương tôi, những chiếc gai trên lưng ngoan ngoãn ép sát vào xươ/ng sống, ẩn mình dưới bộ lông mượt mà.
Chạy nửa ngày trời, 591 cuối cùng cũng tìm được hang đ/á thích hợp để tạm trú. Sau khi kiểm tra an toàn xung quanh, việc đầu tiên hắn làm là tiếp tục chuyện tối qua.
Tôi bị hành hạ đến mức hoa mắt, cảnh vật trước mắt xoay vòng. Chẳng những thời kỳ động dục của 591 kéo dài, hắn còn biết thắt nút.
Khác với trạng thái sắp ngất của tôi, 591 vô cùng hưởng thụ trạng thái này, lúc thì ôm tôi hôn, lúc lại cọ mũi vào mũi tôi.
Thở yếu ớt, tôi cố thuyết phục hắn dừng lại.
"Không thắt nút được không?"
"Cậu làm thế... tôi cũng không có th/ai được, tôi là đàn ông..."
Tai 591 khẽ rung, giả vờ không nghe thấy, ôm tôi ch/ặt hơn. Lúc này tôi mới nhận ra, hắn hoàn toàn không bận tâm chuyện đó, hắn hành động thuần túy theo bản năng.