Trương Lập rất tin tưởng tôi, mọi mật khẩu của anh ta tôi đều nắm rõ trong lòng bàn tay.
Nhưng tôi không ngờ được rằng anh ta vẫn còn một chiếc điện thoại thứ hai.
Ngay tối hôm đó, tôi đã dỗ anh ta uống cốc nước có pha th/uốc ngủ.
“A Lập? A Lập!”
Sau khi chắc chắn anh ta đã mất ý thức, tôi bắt đầu lục soát toàn bộ căn hộ.
Ngoài chiếc áo len kia ra, hoàn toàn không có bất kỳ vật gì khác.
Còn Trương Lập thì giải thích rằng đó là đồ của một người bạn đến chơi nhà để quên, dường như sợ tôi hiểu lầm, anh ta còn đặc biệt nhấn mạnh đối phương đã có bạn trai.
Tôi thất thần ngồi bệt xuống sàn nhà, tự hỏi liệu có phải bản thân đã quá nh.ạy cả.m rồi không.
Đúng lúc này, tiếng chuông thông báo tin nhắn vang lên.
Trong căn hộ trống trải và tĩnh lặng, âm thanh ấy bỗng chốc mang theo vài phần q/uỷ dị.
Tôi men theo âm thanh đó nằm nhoài xuống, lôi ra một chiếc điện thoại từ gầm giường.
[Nếu giải thích không rõ ràng thì cứ trực tiếp gi*t đi. Dù sao cô ta cũng chỉ là một công cụ mà thôi.]
Giải thích cái gì?
Người này là ai?
Trương Lập muốn gi*t ai?
Tôi hít sâu một hơi, thử nhập mật khẩu.
Giây tiếp theo, tin nhắn mới hiện lên:
[Anh không phải là luyến tiếc đấy chứ?
[Phụ nữ có thể tìm người khác, hãy nghĩ đến tiền đồ của anh đi!
[Đừng có giống như mấy con ả ranh m/a trước, nếu không tôi sẽ đích thân ra tay đấy.]
Người bọn họ nhắc đến... là tôi sao?
Căn hộ mùa đông đã bật lò sưởi hết công suất, thế nhưng tôi lại cảm thấy lạnh lẽo thấu xươ/ng.
“Nhiễm Nhiễm...”
Tôi nhanh chóng ném chiếc điện thoại vào lại gầm giường.
Trương Lập dường như vừa trở mình, lại gọi tên tôi thêm một tiếng.
Toàn thân tôi cứng đờ, tê dại quay đầu lại.
Anh ta đang ngồi xếp bằng trên giường, ánh mắt lạnh lẽo chằm chằm nhìn tôi.
Giống như đang nhìn một vật ch*t.
Bốn, Bằng chứng gi*t người
Cả người Lý Nhiễm cuộn tròn trên ghế, cơ thể r/un r/ẩy dữ dội.
“Sau đêm đó, tôi lấy mọi lý do để từ chối gặp anh ta.
“Dường như anh ta cũng nhận ra điều đó nên một thời gian dài không còn tìm đến tôi nữa.
“Nhưng chỉ vài ngày sau, tôi liền có cảm giác có người đang bám theo mình.”
Nói đến đây, cô ấy khựng lại.
“Có lẽ do tinh thần cô quá căng thẳng, hay là cô đã nhìn thấy kẻ theo dõi mình rồi?” Tôi hỏi cô ấy.
“Đội trưởng Lục, tôi hiểu rõ Trương Lập, tiếng bước chân đó chắc chắn là của anh ta!
“Anh ta muốn gi*t tôi!”
“Vì vậy cô mới đăng bài viết kia, muốn phản công anh ta?”
Cảm xúc của cô ấy bỗng chốc mất kh/ống ch/ế: “Không phải! Tôi, tôi là muốn khiến cảnh sát nghi ngờ tôi, như vậy anh ta sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ.”
Bài viết kia quả thật giống như được viết ra dưới góc độ của một người thứ ba.
“Đội trưởng Lục, tôi có thể ở lại đây được không?” Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt đầy mong đợi.
“Không được.” Tôi thừa thắng xông lên: “Đợi đến khi hung thủ sa lưới, cô tự nhiên sẽ an toàn.”
Quả nhiên, người vốn đang chán nản thất vọng kia, trong mắt bỗng chốc ngập tràn tia sáng.
“Đội trưởng Lục, tôi có bằng chứng anh ta gi*t người.”
“Anh ta là một kẻ theo đuổi chủ nghĩa hoàn mỹ một cách cực đoan, chắc chắn sẽ thực hiện hành vi phạm tội giống hệt như trong sách.
“Đội trưởng Lục, chỉ cần anh cho tôi nhìn bức thư hung thủ gửi tới một cái, tôi liền có thể phân biệt được.”
Sự tự tin của cô ấy khiến tôi cảm thấy nực cười: “Bức thư đó được ghép và dán lại từ những chữ cái in ấn.”
“Đúng, chính là nó.” Ánh mắt Lý Nhiễm rực sáng: “Tôi có bản thảo viết tay của anh ta.”
“Ngoài ra, những chiếc khăn lụa che mắt nạn nhân đó, đều là hàng thiết kế riêng.
“Anh ta đã mượn danh tính của tôi để m/ua chúng.”
Tôi nhắc nhở cô ấy: “Cảnh sát đã kiểm tra rồi, trong danh sách người m/ua lô khăn lụa đó hoàn toàn không có tên cô.”
“Minh Anh, đó là nhũ danh của tôi.”