Sắc mặt Tiêu Lệ trắng bệch hoàn toàn. Mái tóc vốn được xịt keo chải chuốt gọn gàng giờ đã rối bời, vài sợi rũ xuống trước trán, trông vô cùng tệ hại. Anh như một cái cây bị rút cạn nước, cành lá rũ rượi:
"Rốt cuộc là ai, dựa vào cái gì mà..."
Anh nghiến răng nghiến lợi:
"Rốt cuộc là giống của thằng chó nào?!"
"Cái tên học trưởng tóc vàng trong phòng thí nghiệm của cậu à?"
"Hay là gã sếp đầu chải ngược lúc cậu thực tập ở quỹ đầu cơ?"
"Hay là gã người Hoa luôn nhìn cậu bằng ánh mắt lấp lánh ở hội nghị Munich?"
Chóp mũi anh cách tôi chưa đầy một nắm tay, hơi thở phả trên đỉnh đầu tôi, vừa nóng vừa gấp:
"Cái thứ khốn nạn đó làm cậu mang th/ai rồi lại bỏ mặc cậu."
"Sao hắn không đến chăm sóc cậu, hắn có biết người song tính mang th/ai vất vả thế nào không?!"
Lưng tôi đã dán ch/ặt vào tường, không còn đường lui.
Tôi kinh ngạc nhìn anh:
"Sao anh biết học trưởng của tôi tóc vàng, lại còn biết tôi từng thực tập ở quỹ đầu cơ?"
Tiêu Lệ hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi, đường xươ/ng hàm căng cứng.
Không gian hệ thống trắng xóa trở lại tĩnh lặng.
Bầu không khí gượng gạo lan tỏa khắp nơi.
Tôi nhìn vành tai hơi ửng đỏ của anh, một tia chớp xẹt qua trong đầu tôi.
Một suy nghĩ mơ hồ đột nhiên trào dâng.
Tại sao Tiêu Lệ lại quan tâm đến tôi như vậy?
Anh biết rõ tình hình của tôi như lòng bàn tay, vượt xa phạm vi của một kẻ th/ù không đội trời chung hay một người bạn cũ thời thơ ấu.
Chẳng lẽ nói...
Tim tôi đ/ập lo/ạn nhịp, như đang ôm một con thỏ, từng nhịp từng nhịp rung lên khiến đầu ngón tay tôi tê dại.
Hôm đó, ngoài cửa văn phòng, anh nói anh có người mình thích.
Người đó là ai?
Chẳng lẽ anh ấy cũng...
Giọng máy móc vang lên đúng lúc:
【Đổi vai, xin Tiêu Lệ công bố một bí mật mà đối phương chưa biết.】
Tiêu Lệ thở hắt ra, lấy tay lau mặt thật mạnh.
Khi mở mắt ra lần nữa, kẻ vừa rồi còn đầy vẻ cố chấp, cuồ/ng lo/ạn dường như đã biến mất.
Anh lại trở về vẻ thoải mái, hờ hững thường ngày.
Anh dựa nghiêng vào tường, giọng điệu nhẹ nhàng:
"Bí mật của tôi là, tôi sắp kết hôn rồi."
Một tiếng "uỳnh" vang lên, như thể bị ù tai.
Tôi đột ngột quay đầu, nhìn anh đầy hoài nghi, gần như nghi ngờ liệu đó có phải là ảo giác của mình.
Anh nghiêng đầu, khóe miệng khẽ nhếch, nói với tôi:
"Người tôi cưới là người tôi đã thích từ rất lâu rồi."
"Đám cưới ba ngày sau, chào mừng cậu đến tham dự."
Đèn xanh hệ thống nhấp nháy.
【Bí mật được thông qua.】