Hoài Lạc

Chương 17

14/09/2025 15:31

Gia đình anh ấy rất truyền thống, không thể chấp nhận việc anh yêu một người đàn ông.

Tôi không quan tâm suy nghĩ người khác, chỉ cần Giang Hoài.

Anh ấy kiên quyết tuyên bố không thể thiếu tôi.

Vì vậy tôi sẵn sàng vượt qua mọi chông gai vì anh.

Giống như tất cả các câu chuyện về giới nhà giàu, Giang phu nhân vừa gặp tôi đã lấy một tấm séc ra từ túi xách và đưa cho tôi.

"30 triệu, rời khỏi con trai tôi."

Kịch bản y như phim.

Tôi không tức gi/ận mà chỉ thấy buồn cười.

Tôi dùng hai ngón tay kẹp lấy tấm séc, nheo mắt cười:

"Anh ấy là con ruột cô mà, muốn tôi rời đi cũng được, nhưng..."

Giang phu nhân ngừng uống cà phê, ngước nhìn.

Tôi ngả người trên sofa, nói từng chữ:

"Phải thêm tiền."

Bà ta dường như bị chọc tức, chế nhạo liếc tôi một cái.

"Không ngờ con trai tôi có lúc m/ù quá/ng thế."

Tôi gật đầu lia lịa, mắt sáng rực trước tờ séc mới.

Chà, 60 triệu.

Mới hôm qua tôi nghe Giang Hoài nói nhà họ Giang đã khóa thẻ của anh ấy để ép anh về nhà xem mặt.

Hôm nay đã có 60 triệu tự tìm đến.

Buồn ngủ thì có người đưa gối, phu nhân Giang đúng là người tốt mà.

Tôi cẩn thận cất séc, cười tủm tỉm:

"Cám ơn."

Rồi hớn hở về nhà.

Tối hôm đó, Giang Hoài đi làm về.

Tôi hào hứng khoe khoang.

Anh ôm ch/ặt tôi vào lòng, hôn kiểu Pháp cuồ/ng nhiệt.

Tôi nắm cà vạt lỏng của anh kéo lại, hôn từ cằm xuống bờ vai trong áo sơ mi.

Vải trắng ướt đẫm nước bọt, lộ rõ dấu hickey trên vai.

Tôi cắn nhẹ vai anh thì thào:

"Không được rời xa em."

Giang Hoài xoa má tôi, nghiêm túc đáp:

"Ừ."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm