Lễ Tình Nhân.
Hội quán đang có chương trình khuyến mãi, khách kéo đến đông nghịt.
Beta như tôi luôn là người phải chờ lâu nhất ở hậu trường.
Tống Thần – đồng nghiệp của tôi – mang theo đồ ăn khuya đến.
“Ăn tạm chút đi, lát còn đỡ say.”
Cậu ấy vỗ vai tôi một cái.
Tống Thần là omega, dáng vẻ đáng yêu, cười lên là lộ lúm đồng tiền.
Cậu ấy làm bartender, chúng tôi thường rủ nhau đi ăn uống.
Còn tôi thì lúc nào cũng ế ẩm.
Tống Thần hay trêu, bảo sẽ nhận tôi làm đệ tử, dạy tôi pha chế.
Tưởng hôm nay lại trắng tay, ai ngờ phòng VIP tầng trên thiếu người, quản lý kéo tôi lên ứng c/ứu.
Trong phòng toàn công tử nhà giàu,
mở miệng là biệt thự triệu đô,
dự án chín chữ số.
Một gã tóc đỏ kéo tôi lại, ép tôi uống rư/ợu cùng gã.
Tôi lặng lẽ ngồi nghe họ khoe khoang, đột nhiên một cái tên quen thuộc lọt vào tai.
“Giang Tứ Ngôn về nước rồi, phải tổ chức tiệc chào mừng chứ?”
“Về lâu rồi, nghe nói lần này định kết hôn.”
“Hèn chi, tôi cứ tưởng hắn phát triển sự nghiệp ở nước ngoài.”
“Là omega nhà họ Chiêm phải không?”
“Có lẽ vậy, nghe nói trước kia từng sống chung bên đó.”
Bàn tay đang bóc quýt của tôi khựng lại.
Tôi nhanh chóng trấn tĩnh,
xếp trái cây lên đĩa cho gọn gàng.
Tôi uống cùng Trần Lạc hai chai rư/ợu ngoại, bụng liền cồn cào khó chịu.
Đang định ki/ếm cớ ra ngoài nôn, bất chợt cửa phòng bật mở.
Giang Tứ Ngôn bước vào.
Sau lưng hắn là omega xinh xắn hôm trước.
Mọi người gọi cậu ta là Chiêm Việt.
Vài câu xã giao qua lại.
Ánh mắt Giang Tứ Ngôn lướt qua tôi, rồi lạnh nhạt dời đi, như thể chưa từng thấy.
Tôi cúi đầu rót rư/ợu cho Trần Lạc.
Gã ôm eo tôi, cúi xuống hít hà.
“Beta à? Quen ngửi mùi omega ngọt ngào rồi, giờ thấy em cũng sạch sẽ thơm tho đấy.”
“Tối nay theo anh về biệt thự chơi nhé?”
Dù rất cần tiền, tôi vẫn không muốn gật đầu.
Bởi khi ngẩng lên, tôi thấy Chiêm Việt đang đứng cạnh Giang Tứ Ngôn.
Giang Tứ Ngôn gi/ật ly rư/ợu trong tay cậu ta, đổi sang một ly nước cam.
Hóa ra… hắn cũng biết quan tâm người khác.
“Thiếu gia Trần....”
Tôi khẽ nói:
“Tôi vào nhà vệ sinh một lát.”