Tôi đưa Tạ Yên đến nghĩa trang.

Khoảnh khắc nhìn thấy bức ảnh thờ đen trắng trên bia m/ộ.

Tạ Yên hoàn toàn ch*t lặng.

"Không, không thể nào..."

Anh ta lùi lại, vẻ mặt không dám tin.

Như người mất h/ồn, lẩm bẩm: "Không thể nào..."

"Em chỉ muốn anh ấy quay đầu lại... Không ngờ lại ép anh ấy đến mức này..."

"Rõ ràng không ra tay quá nặng... Sao có thể...?"

"Không, không thể nào! Không thể nào!!!"

Tạ Yên bỗng nhiên phát đi/ên.

Anh ta lại muốn cạy tấm bia m/ộ đã được niêm phong.

Tôi nhanh tay lẹ mắt kéo anh ta lại: "Tạ Yên! Cứ để cậu ấy yên nghỉ đi!"

Chủ yếu là bên trong cũng chẳng có tro cốt.

Lúc đó Đồng Hổ ăn mấy miếng bánh quy sữa.

Thuận tay ném rác vào hộp đựng tro cốt luôn rồi.

Ai mà ngờ được lại có người đi/ên đến mức muốn xem tro cốt của chồng cũ chứ?

"Trước khi qu/a đ/ời, ngày nào cậu ấy cũng uống rư/ợu, thật sự là không muốn sống nữa, cái ch*t đối với cậu ấy là sự giải thoát!"

Tôi đ/au đầu khuyên nhủ: "Tạ Yên, xin hãy nén bi thương."

Tạ Yên mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại được.

Anh ta nhìn tôi với đôi mắt đỏ hoe, hỏi: "Vậy đồ đạc của anh ấy..."

"Không còn gì nữa, những thứ có giá trị một chút đều bị cậu ấy b/án hết để trả n/ợ rồi."

Tạ Yên lại chìm vào im lặng.

Tôi đứng một bên, lơ đãng nhìn sang tấm bia m/ộ bên cạnh.

Vị trí đó sau này là của tôi.

Bên trong chỉ đặt một figure Hatsune Miku.

Tuy không chắc Bùi Cảnh có đào tro cốt của tôi lên xem không.

Nhưng hôm nào đó vẫn phải niêm phong m/ộ lại cho chắc.

Tôi nói: "Tôi còn việc, đi trước nhé."

Tạ Yên đứng trước bia m/ộ, không nhúc nhích.

Tôi men theo con đường nhỏ, chậm rãi xuống núi.

Một lúc lâu sau.

Trên núi vang lên tiếng khóc tuyệt vọng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm