Kể từ sáng hôm đó khi tài khoản phụ của tôi gửi nhầm tin nhắn cho Lục Trì Diễn, anh ta rõ ràng đã cảm thấy gh/ê t/ởm tôi.
Hôm nay được anh ta đưa đi bàn hợp tác, anh ta cũng không ít lần nhân cơ hội làm khó tôi.
Bắt tôi bưng trà rót nước, làm đủ thứ việc vặt.
Mọi việc chạy đôn chạy đáo đều đổ dồn lên đầu tôi, đồng nghiệp không khỏi thấy thương hại, định nhận lấy tập tài liệu từ tay tôi:
"Để tôi giúp cô..."
Giây tiếp theo, giọng nói đầy cảnh cáo của Lục Trì Diễn vang lên:
"Cậu không có việc gì khác để làm à?"
Đồng nghiệp gi/ật mình, hơi do dự.
Tôi cầm lại tập tài liệu, cười như không cười với Lục Trì Diễn:
"Lục tổng yên tâm, tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ rất nhanh thôi."
Chỉ cần nhẫn nhịn thêm nửa tháng nữa.
Tôi sẽ nhận được giấy chứng nhận thực tập.
Đến lúc đó, tôi có thể xin nghỉ việc và trực tiếp đề nghị chia tay với Lục Trì Diễn.
Rồi cao chạy xa bay.
Đang lúc tôi suy nghĩ, bên cạnh bỗng truyền đến một giọng nói:
"Thẩm Độ Vi, cô có muốn đến công ty tôi thực tập không?"
Nghe tiếng, tôi ngẩng đầu lên.
Liền nhìn thấy Phó Chu, người vốn luôn giữ khoảng cách với tôi, lúc này đang nhìn tôi bằng ánh mắt nóng rực.
Phần bình luận cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không ổn:
【Nam chính này có ý gì đây, sao cảm giác anh ta có ý với nhân vật quần chúng này thế?】
【Nhân vật quần chúng chẳng phải có bạn trai rồi sao, nam chính muốn làm kẻ thứ ba à?】
【Tôi phục luôn, tôi vào đây để xem nam chính mở hậu cung, chứ không phải xem nam chính làm chó cho phụ nữ nhé.】
【Nhân vật quần chúng này có điểm gì nổi bật chứ... sao nam chính lại để mắt tới cô ta?】
【Thực ra nói thật, đêm anh ta bị phản diện tính kế, nếu người bước vào là một cô gái khiến anh ta gh/ê t/ởm, nam chính chắc đã tỉnh táo ngay rồi.】
【Vậy nên... thực ra trong lòng nam chính khá vui vẻ khi bị nhân vật quần chúng này làm vấy bẩn sao?!】
Phó Chu nói xong, lặng lẽ chờ đợi câu trả lời của tôi.
Còn Lục Trì Diễn ở bên cạnh nghe thấy vậy, lập tức mất kiên nhẫn phẩy tay:
"Đi đi đi, cút nhanh đi."
Dù sao với anh ta, việc nhận tôi làm thực tập sinh chỉ là để bồi thường.
Mà giờ anh ta lại nghi ngờ tôi có ý đồ bất chính với mình.
Đương nhiên là anh ta muốn tôi cút đi càng sớm càng tốt.
Tôi nghĩ ngợi, thay vì ở đây tiếp tục bị Lục Trì Diễn mỉa mai.
Chi bằng sớm chuyển sang công ty của Phó Chu.
Hiện tại đã có lựa chọn tốt hơn, tôi lập tức gật đầu:
"Được ạ, Phó tổng."
Sắc mặt Lục Trì Diễn giãn ra, lại lấy điện thoại ra gõ gõ.
Ngay sau đó, tôi nhận được tin nhắn từ bạn trai:
【Bảo bối! Anh vừa đẩy một kẻ phiền phức sang cho một kẻ phiền phức khác rồi!】
Anh ta gõ xong tin nhắn, ngẩng đầu lên liền thấy Phó Chu đang nhìn mình với nụ cười nửa miệng.
Lục Trì Diễn đứng thẳng người, nhướng mày hỏi:
"Cái ánh mắt gì của cậu thế?"
Phó Chu dường như cười một tiếng:
"Không có gì."
"Vậy tôi đưa thực tập sinh này đi nhé?"
Lục Trì Diễn đợi mãi không thấy bạn gái trả lời tin nhắn, hứng thú nhạt nhẽo:
"Mau đưa cô ta cút đi cho khuất mắt tôi."