Tim đ/ập thình thịch.
Tôi lấy lại bình tĩnh, "Anh trai tôi."
Bạc Thời biến sắc, "Tần Dĩ Nam về rồi?"
"Chưa."
Tôi rũ mắt, không muốn nhìn thêm vẻ mặt thay đổi kịch liệt của Bạc Thời khi nghe đến tên anh trai mình.
Hắn dường như thở phào nhẹ nhõm: "Chưa về thì thôi, tốt nhất là đừng bao giờ về nữa."
Đang ngẩn người, Bạc Thời đã đi đến bên giường.
Tấm nệm mềm bên cạnh hơi lún xuống, tôi cảm nhận được hơi nước chưa khô cùng mùi sữa tắm quen thuộc.
Do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi, "Nếu anh ấy về, anh tính sao?"
Bạc Thời châm điếu th/uốc.
"Xử."
Mí mắt tôi run nhẹ, quay người lại, lén nhắn tin cho Tần Dĩ Nam:
[Anh đừng về vội, hắn nói anh dám về là hắn xử đấy.]
Anh trai tôi trả lời ngay, [Chỉ bằng cậu ấy á? Hồi đó khóc đến mức khản cả giọng, cũng chỉ được cái mồm là giỏi.]
Tắt điện thoại, lòng tôi chua xót nghĩ.
Tiểu thiếu gia nhà họ Bạc quả nhiên yểu điệu thật, trên giường ai cũng rơi vài giọt lệ.