Tôi bắt máy, thuận miệng hỏi:

"Giang Hạo Ngôn, cậu có quen Giang Thiển không?"

Chỉ nghe qua điện thoại thôi tôi cũng cảm nhận rõ sự chấn động của cậu ấy. Giọng Giang Hạo Ngôn đ/ứt quãng:

"À... Cô ấy... Cô ấy có vấn đề gì sao? Sao cậu lại đột nhiên hỏi thế?"

Tôi bỗng phấn chấn:

"Cậu thật sự biết cô ấy á? Tuyệt quá! Giờ cô ấy đang ở đâu?"

Giọng Giang Hạo Ngôn càng thêm bối rối:

"Ngay… ngay bên cạnh tớ."

“Được, trước hết đừng làm gì cả, cứ giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, đừng để cô ta chú ý. Tớ sẽ tới tìm cậu ngay, gửi vị trí cho tôi.”

Cúp máy, mặt chị ấy đỏ bừng,kích động đến nổi thở gấp từng đợt:

“Có người đó đúng không? Có người đó thật mà! Tôi không bị bệ/nh t/âm th/ần, không phải tôi tưởng tượng ra! Có Giang Thiển, có Thẩm Hải Tân!”

Lăng Linh vội đưa nước cho chị ấy:

"Chị họ, chị bình tĩnh lại đi, chưa chắc đã cùng một người mà. Có thể là trùng hợp đấy!"

"Trùng hay không thì cũng phải đi xem đã."

Trường đang nghỉ hè, căng tin đóng cửa, ra ngoài ăn tốn tiền. Vừa nhận việc lại là việc không công. Tôi quyết định bất chấp, tranh thủ ăn nhờ Giang Hạo Ngôn vài ngày.

Chị ấy gật đầu lia lịa: "Đúng đó! Cái tên này không phổ biến, lại cùng một nơi. Chính là cô ta, nhất định là cô ta!"

Chị ấy sốt sắng lấy điện thoại ra đặt vé. Tôi về ký túc xá thu dọn vài bộ đồ, tối hôm đó, ba chúng tôi đã có mặt tại quê của Giang Hạo Ngôn.

Làng Quy Hồ, Hồng Hồ.

Ngôi làng tọa lạc trên hòn đảo giữa Hồng hồ, ba mặt giáp nước, thế núi tựa như một con rùa khổng lồ, trước cổng làng đặt mấy bức tượng rùa đ/á đội bia.

Giang Hạo Ngôn đứng cạnh một con rùa đ/á, thấy chúng tôi thì hai mắt sáng rực, chạy ào tới:

"Kiều Mặc Vũ! Cậu tới rồi!"

Cậu ấy đứng tại chỗ nhìn tôi cười ngây dại. Tôi rùng mình trước nụ cười ấy, còn Lăng Linh thì thúc cùi chỏ: "Cậu ta bị làm sao vậy?"

"Chẳng biết nữa. Giang Hạo Ngôn, cậu rảnh không? Dẫn tụi này đi gặp Giang Thiển đi."

Giang Hạo Ngôn hoàn h/ồn, ngạc nhiên:

"Đi ngay bây giờ hả? Trời sắp tối rồi mà."

Cậu ấy do dự hỏi:

"Có chuyện gì vậy? Phong thủy ở đây không tốt hả? Cậu đoán được luôn sao?"

Tôi ngớ người, liên quan gì đến chuyện phong thủy?

Chị ấy sốt ruột thúc giục:

"Đi ngay bây giờ! Tôi phải gặp cô ta ngay lập tức!"

"Ừ, được thôi."

Giang Hạo Ngôn dẫn chúng tôi vào làng, không đi vào xóm mà rẽ lên núi. Ban đầu tôi không để ý vì nông thôn vẫn có người thích sống biệt lập.

Càng đi càng thấy không ổn.

Trời nhá nhem tối, rừng cây như nuốt chửng hoàng hôn, trở nên âm u nặng nề. Tiếng chim lạ, dế kêu vang khắp nơi. Lăng Linh sợ hãi ôm ch/ặt cánh tay tôi: "Chưa tới nữa hả?"

Trời đã tối mịt, chẳng còn nhìn thấy đường đi. Giang Hạo Ngôn bật đèn pin điện thoại:

"Sắp tới rồi, ngay phía trước."

Vừa qua khúc quanh, một tấm bia m/ộ mới toanh hiện ra trước mắt, khắc mấy chữ lạnh người:

"M/ộ phần cố lão phu nhân Giang Thiển."

Bên cạnh còn khắc thêm mấy tên khác: anh em, cháu trai... cả tên Giang Hạo Ngôn cũng ở trên bia.

Giang Hạo Ngôn chỉ vào bia m/ộ r/un r/ẩy:

"Bà cô của tớ nằm ở đây."

"Bà ấy làm sao vậy? Báo mộng cho cậu à? Chỗ này phong thủy không ổn hả?"

Một cơn gió lạnh lướt qua, cả khu rừng chìm vào tĩnh lặng.

Lăng Linh hét lên:

"Bà cô?! Giang Thiển này là một bà lão sao?"

Thấy sắc mặt Giang Hạo Ngôn biến đổi, cô vội giải thích:

"Ý tôi là... bà ấy bao nhiêu tuổi? Hay chỉ tại vai vế cao thôi?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vào ngày đại hôn của Nữ Phó tướng dưới trướng phu quân, ta tặng nàng vật làm tin tư thông giữa hai người.

Chương 5
Năm thứ bảy Lục Nghiễn Đình trở thành kẻ thù không đội trời chung với nữ phó tướng của mình, nữ tướng ấy kết hôn với người khác. Hắn bày tiệc rượu ở lầu cao, mừng cho đôi tai cuối cùng được thanh tịnh. Nhưng vừa quay lưng đã uống đến bất tỉnh nhân sự, gào thét tên nữ phó tướng suốt đêm. Khi ta nghe tin chạy đến, thấy Thẩm Ly đang đỡ Lục Nghiễn Đình say mèm. Nàng quay sang cười đắc ý với ta: "Nếu không phải ngươi khóc lóc, giận dỗi, đòi tự tử vì đứa con chết yểu kia, Nghiễn Đình đâu cần giả vờ thù địch với ta." "Bảy năm chiến trường ta cùng Nghiễn Đình kề vai sát cánh, tình nghĩa sâu hơn vợ chồng thật." "Dẫu ngươi dùng trăm phương ngàn kế ngăn ta vào Hầu phủ thì sao? Nghe tin ta đại hôn, Hầu gia vẫn không nỡ buông tay mà thôi?" Ta không giận không hờn, chỉ khẽ mỉm cười. Nàng không biết rằng, ta chờ ngày nàng thành thân này, cũng đã đợi quá lâu rồi. Ta đã chờ bảy năm. Giờ đây cuối cùng có cơ hội đóng gói toàn bộ chứng cứ gian díu giữa nàng và Lục Nghiễn Đình những năm qua. Gửi thẳng đến nhà chồng nàng - phủ thân vương.
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
1