[BL] Đảo Ngược Vận Mệnh

Chương 01.

24/07/2025 12:10

Lớp học đang ồn ào náo nhiệt trong tiếng nói chuyện của học sinh, tôi khẽ đẩy cửa lầm lũi bước vào, tức khắc không gian trở nên yên ắng.

Trần Vũ cắm ống hút vào hộp sữa, đưa cho Hạo Nhiên đang ngồi trên bàn, đôi mắt lạnh lùng liếc về phía tôi, nhếch môi cười khẩy:

"Cuối cùng cũng chịu vác mặt đến rồi?"

"..."

Tôi đặt cặp sách lên bàn, mặt bàn bị ghi đầy câu xú.c phạm rồi ch.ửi thề, tất cả đều nhằm vào tôi bằng những từ ngữ khó nghe nhất.

Tôi khom người ho khan, mặt mũi trắng bệch, lảo đảo ngồi xuống ghế.

Đằng sau, Trần An đạp mạnh vào chân ghế khiến tôi gi/ật mình, bên hông va chạm vào cạnh bàn đ/au nhói, cái cặp rớt xuống đất nghe cái 'bịch'.

"Sao hôm qua nghỉ học?" Trần An nhìn tôi khó chịu "Còn không đến nhà tôi nữa. Cậu có biết cái phòng tôi bừa bộn đến mức nào không? Nhận tiền rồi thì phải làm cho đàng hoàng đi chứ."

Tôi xoa xoa hông, đ/au đến ứa nước mắt, yếu ớt trả lời:

"Xin lỗi, hôm qua tôi bị bệ/nh..."

"Bị bệ/nh?" Trần An cười gằn "Chỉ giỏi viện cớ! Giả vờ mãi không biết chán à?"

Tôi yên lặng không đáp.

Cậu ta không nhớ, hay có lẽ cậu ta biết mà cố tình không để ý. Ba ngày trước trời mưa lớn, Hạo Nhiên quên mang ô theo, thế là nó giành ô của tôi. Hai anh em nhà họ bênh vực cho nó m/ắng ngược lại tôi, rồi ba người thản nhiên cùng nhau về nhà bỏ mặc tôi ở lại, cuối cùng tôi phải dầm mưa đi về.

Về đến nhà, tôi chưa kịp thay đồ đã phải đến nhà của Trần An Trần Vũ làm việc.

Bọn họ ngồi trên sofa coi tivi, không thèm nhìn bộ dáng ướt đẫm nước mưa của tôi mà đã sai vặt làm này làm nọ. Tôi lại phải đội mưa đi m/ua thức ăn về nấu cơm.

Trong bữa cơm, Trần An chê tôi nấu dở, hất nguyên đĩa thức ăn rồi đứng dậy bỏ lên phòng. Lúc đi ngang qua còn cố tình hất vào bả vai tôi khiến tôi loạng choạng ngã ngồi xuống đất.

Trần Vũ nhìn tôi lồm cồm bò dậy, lạnh nhạt bảo:

"Nếu thấy bất mãn thì cậu có thể nghỉ việc. Toàn bộ số tiền lương trong ba tháng mà cậu ứng trước đều phải hoàn trả."

Tôi bị đuổi ra khỏi nhà từ hai tháng trước, bây giờ tôi phải làm người hầu giúp việc cho nhà Trần An Trần Vũ để có tiền sinh hoạt đi học.

Lúc đó tôi đã mệt lắm rồi, mặt đỏ lựng lên, đầu óc choáng váng, hơi thở dồn dập không đều nhưng vẫn cắn răng cúi đầu nhận lỗi:

"Em xin lỗi. Tất cả là do em hậu đậu không chú ý. Lần sau em sẽ không thế nữa. Xin hãy tha thứ cho em."

Hạo Nhiên ôm Trần Vũ nũng nịu:

"Anh hai đã chịu nhận lỗi rồi. Anh đừng ép anh ấy quá, anh hai vẫn cần công việc này để có tiền tiêu xài mà."

Trần Vũ liếc mắt nhìn tôi, hừ một tiếng.

Tôi phải dọn dẹp hết mớ bừa bộn đó mới được đi về. Vừa bước đến cửa phòng trọ đã không chịu nổi ngã gục xuống. May mắn được bà chủ trọ phát hiện mà đưa đến bệ/nh viện, đêm đó lên cơn sốt cao.

Bác sĩ ghim ống truyền nước cho tôi, hỏi:

"Còn là học sinh phải không? Không có phụ huynh đi cùng à? Có cần gọi người nhà lên không?"

Tôi nằm trên giường, lắc đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
4 Mộ Đế Vương Chương 13
8 Lấy ác trị ác Chương 12
9 Trì Phong Chương 14
12 Làm Kịch Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm