Lần này nghỉ việc rồi, cuối cùng tôi cũng có thể quay về cuộc sống ung dung, ăn rồi chờ ch*t như trước.
Vừa bước vào quán bar, Tào Dật đã lao đến ôm chầm lấy tôi.
"Hu hu hu, nhớ cậu ch*t mất! Ngày nào cậu cũng làm trâu làm ngựa ở cái công ty ch*t ti/ệt đó, muốn gặp cậu một lần còn khó hơn lên trời."
Tôi vỗ lưng cậu ta.
"Không sao nữa rồi. Tôi nghỉ việc rồi. Sau này theo cậu ki/ếm cơm."
Tiếng khóc của Tào Dật lập tức dừng bặt.
"Nghỉ việc? Ý gì đây?"
Tôi cười khẽ.
"Chia tay rồi."
Tào Dật trợn mắt.
"Không phải mới quen được ba ngày à?"
"Anh ta hối h/ận rồi."
Tào Dật lập tức ch/ửi một tràng.
"Đệt! Thằng khốn đó đúng là đồ ! Cậu đúng là đem chân tình đi cho chó gặm rồi! Cái tên khốn kiếp ấy, tôi phải tìm người xử đẹp hắn mới được!"
Tôi đưa tay kẹp cổ cậu ta.
"Vẫn nóng tính như xưa nhỉ, anh em. Không sao đâu. Một tháng nữa tôi nghỉ việc hẳn, sau này cũng chẳng còn liên quan gì đến anh ta nữa. Chỉ là thấy tiếc thôi..."
Tôi thở dài.
"Đến cả môi còn chưa hôn được. Cậu chẳng biết ba năm nay tôi sống khổ thế nào đâu. Ăn chay đến phát ngán rồi."
Tào Dật cười nham nhở.
"Riêng ở quán bar của tôi thôi đã có bao nhiêu người rồi. Nhiều cái miệng thế này, chỉ cần cậu gật đầu, tối nay hôn cũng hôn không xuể."
Tôi bị cậu ta chọc cho cười phá lên.
"Được rồi được rồi, không nói cái này nữa. À phải rồi, cậu nhóc nhảy giỏi mà cậu nhắc đâu? Tôi đi xem thử, xem có được phong thái như năm xưa của tôi không."
---
03
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Kỳ Diêm đã khiến tôi kinh ngạc.
"Tôi không ngờ trên đời lại có người còn đẹp trai hơn cả tôi."
Nghe tôi nói vậy, Tào Dật cạn lời.
"Anh hai à, hơn hai mươi năm rồi mà anh càng ngày càng tự luyến đấy."
Tôi cười, vỗ vai cậu ta.
"Ki/ếm ở đâu ra thế? Trông còn trẻ lắm."
"Thân thế cũng đáng thương. Tốt nghiệp cấp ba xong thì nhà không có tiền cho học tiếp nên phải ra ngoài ki/ếm việc. Lúc đầu đến đây làm phục vụ, sau tôi thấy vừa đẹp trai, dáng người lại đẹp nên bỏ tiền cho cậu ta học nhảy. Có nửa năm thôi mà nhảy cực kỳ khá, thế là tôi tăng lương luôn."
Tôi khẽ cau mày.
Tốt nghiệp cấp ba rồi không học tiếp nữa sao?
"Một lát nhảy xong bảo cậu ta lên phòng riêng gặp tôi."
Tào Dật trợn tròn mắt.
"Cậu định làm gì? Không phải định giở trò với người ta đấy chứ?"
Tôi đ/á cậu ta một cái.
"Biến."
Kỳ Diêm bước vào phòng riêng thì tôi đang ngồi uống rư/ợu.
Thấy cậu ta vào, tôi khẽ giơ tay ra hiệu ngồi xuống ghế sofa bên cạnh.
"Ông chủ."
Tôi suýt sặc rư/ợu.
"Cứ gọi anh là được rồi. Anh đây cũng chẳng quản lý gì, không cần gọi ông chủ."
Kỳ Diêm nhìn tôi đầy cảnh giác.
Cậu ngồi sát mép sofa đến mức tưởng như sắp rơi xuống đất.
Tôi bật cười vì dáng vẻ ấy.
"Em sợ gì chứ? Tôi có ăn th!t em đâu."
Khóe môi Kỳ Diêm hơi cong lên, nhưng không nói gì.
"Tôi nghe Tào Dật nói em nghỉ học vì không có tiền. Giờ tình hình thế nào rồi?"
Kỳ Diêm cắn môi.
"Em học năm nhất. Không có tiền nên phải bảo lưu. Nhà cũng cần tiền nên em chỉ có thể đi làm."
"Bảo lưu bao lâu rồi?"
"Hai năm."
Tôi tựa người vào gối.
"Nhà em cần bao nhiêu tiền?"
"Sáu vạn tệ. Em trai em vẫn đang nằm viện. Bác sĩ nói phẫu thuật cần mười hai vạn. Em đã dành dụm được sáu vạn rồi, còn thiếu sáu vạn nữa."
Tôi gật đầu.
"Sáu vạn đó tôi lo. Học phí bốn năm đại học tôi cũng lo luôn. Em quay lại trường đi."