Tinh cầu hoang vắng không đ/áng s/ợ như tôi tưởng tượng.
Vì nó đủ xa xôi và nghèo nàn nên chi phí sinh hoạt cũng cực kỳ thấp.
Tôi vẫn còn chút tiền mặt, liền cùng anh Đông Cừ thuê một căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách.
Tiền thuê mỗi tháng chỉ mất ba trăm tinh tệ.
Ngày nào anh ấy cũng ra ngoài nhặt rác, sửa chữa máy móc để ki/ếm tiền.
Còn tôi thì ở nhà nấu cơm chờ anh ấy về.
Khi còn ở trường Quân sự số một Liên bang, Tống Đông Cừ học chuyên ngành sửa chữa cơ giáp, nghe nói chính vì sửa cơ giáp quá giỏi nên mới lọt vào mắt xanh của vị thái tử gia Khương Trần kia.
Giờ đây, việc sửa chữa máy móc đối với anh ấy lại càng dễ như trở bàn tay.
Tôi muốn đi cùng anh ấy để ki/ếm tiền phụ giúp gia đình.
Nhưng bị anh Đông Cừ nghiêm túc từ chối:
“Tinh cầu hoang vắng lo/ạn lạc thế này, em là một Omega xinh đẹp, rất nguy hiểm. Hơn nữa em còn đang mang th/ai. Cứ ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi là được rồi.”
“Nếu em thực sự muốn giúp... thì nấu cơm tối cho anh đi.”
“Làm việc cả ngày về được ăn cơm nóng hổi do Tiểu Bảo nấu, anh đã thấy hạnh phúc lắm rồi.”
Được rồi vậy.
Tôi cúi đầu nhìn cái bụng của mình.
Sống ở tinh cầu hoang vắng được một tháng, bụng đã hơi nhô lên một chút.
Nhưng nếu không nhìn kỹ thì vẫn chưa rõ lắm, chưa đến nỗi lộ liễu.
Tôi chọc chọc vào bụng, đột nhiên, một cơn đ/au từ bên trong truyền đến.
Kèm theo đó là tuyến thể của tôi cũng bắt đầu nhói đ/au.
Tôi khó khăn bò lên giường, tinh cầu hoang vắng rất nóng, nhưng người tôi lại vã mồ hôi lạnh.
Trong cơn mơ màng ôm lấy bụng, khi gần như sắp ngất đi vì đ/au.
Cửa mở.
Tống Đông Cừ nhìn thấy sự bất thường của tôi, lập tức hoảng lo/ạn.
Giây tiếp theo, ý thức của tôi mờ mịt.
Hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Mở mắt ra lần nữa, tôi đang ở một phòng khám nhỏ trên tinh cầu hoang vắng.
Tống Đông Cừ thấy tôi tỉnh lại thì thở phào nhẹ nhõm, đưa cho tôi một cốc nước.
Tôi nhận lấy cốc nước để làm dịu cổ họng.
Hồi lâu sau mới lên tiếng, giọng nói khô khốc, nghe đầy vẻ tủi thân:
“Anh ơi, em bị làm sao vậy?”
Tống Đông Cừ mím môi:
“Tiểu Bảo, Omega nếu mang th/ai con của Alpha thì cần có tin tức tố của người cha Alpha đó.”
“Trạng thái của em bé không tốt lắm, cần phải có tin tức tố của Phong Tân Phỉ mới được.”
Nghe tin này.
Tôi ngây người ngồi trên giường.
Tôi là học sinh cá biệt của học viện Omega, mấy tiết sinh lý nhàm chán và cứng nhắc đó tôi đều trốn học cả.
Còn Tống Đông Cừ là Beta, cũng không quan tâm hay tìm hiểu về tin tức tố của AO.
Cả hai chúng tôi đều biết đến kiến thức này quá muộn rồi.
Không chịu học hành tử tế thật sự là quá đ/au đớn mà.
Vì hormone th/ai kỳ, tôi không kìm được mà rơi nước mắt:
“Vậy thì... vậy thì không cần em bé nữa vậy.”
Đứa bé đáng thương.
Không tìm được một gia đình tốt.
Tống Đông Cừ nắm lấy tay tôi:
“Không, đừng lo lắng, anh xem tin tức rồi, ngày mai Phong Tân Phỉ sẽ đến tinh cầu bên cạnh.”
“Anh sẽ đi bắt hắn về cho em.”
“Đợi ổn định cho em bé rồi, lại ném hắn về.”
Nghe vậy, nước mắt tôi lập tức ngừng rơi.
Nhưng nghĩ đến chiến tích của Phong Tân Phỉ, tôi có chút lo lắng:
“Thôi bỏ đi anh, anh có đá/nh lại anh ta không? Em không muốn anh bị thương.”
Tống Đông Cừ mỉm cười:
“Đừng lo. Anh là thủ khoa đầu vào của trường đấy. Em còn không tin vào thực lực của anh sao?”
“Vâng.”