Sau bữa tối, gấu m/ù vẫn chưa tới.
Cho đến khi tiếng dế bắt đầu râm ran, vẫn không nghe thấy chút động tĩnh nào.
Mọi người bắt đầu sốt ruột.
“Ngũ bà, sao gấu m/ù vẫn chưa tới? Có phải nó biết chúng ta muốn gi*t nó nên không dám tới nữa không?”
Phụ thân ta không nhịn được hỏi.
“Cứ đợi thêm chút nữa, nó đã đưa sính lễ rồi, chắc chắn sẽ tới rước tân nương.” Ngũ bà ngáp một cái nói.
Ba đội thợ săn cũng thi nhau ngáp ngắn ngáp dài, có người thậm chí đã bắt đầu ngủ gật.
Cho đến khi vầng trăng lên tới giữa không trung, từ xa vang lên tiếng bước chân “thình thịch, thình thịch”.
Một mùi hôi th/ối r/ữa nồng nặc theo gió đêm thổi vào trong sân.
Ta mở đôi mắt mệt mỏi khô khốc, lờ mờ nhìn thấy dưới ánh trăng, một bóng đen khổng lồ đang đi trên đường thôn, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên, hít hà mùi vị trong không trung.
Gấu m/ù cuối cùng cũng tới!
Từ lúc vào thôn, dọc đường nó đã giẫm phải không ít bẫy, dần trở nên hung hăng hơn.
Đến trước cửa nhà ta, gấu m/ù nhe răng, vẫn như thường lệ gõ cửa.
“Đầu người làm của hồi môn, gấu già đến rước dâu.”
Thế nhưng, trong sân không một ai lên tiếng.
Gấu m/ù đợi một lát, không thấy ai đáp lời, nó ngẩng đầu nhìn lên cọc gỗ dựng cao, hít hà thật mạnh, rồi đột ngột vung một t/át vào cánh cửa sắt lớn, phát ra tiếng “rầm” chấn động, cánh cửa sắt đổ sụp xuống.
Dưới ánh trăng, gấu m/ù hít hà khắp cửa sân, dọc theo mép hố bẫy, vừa đi vừa ngửi.
Đột nhiên, nó phát ra một tiếng gầm thét chói tai hướng về phía những thợ săn đang mai phục trong sân.
Những kẻ thợ săn nhát gan theo bản năng n/ổ sú/ng, gấu m/ù trừng đôi mắt đỏ ngầu, nhe hàm răng nanh trắng hếu, lao thẳng vào làn đạn, vung một t/át lật nhào năm sáu người, lao tới x/é x/ác, cắn x/é.
“đ/au quá, ối giời ơi, đ/au ch*t ta mất!”
“Tay của ta!”
“Bụng của ta, đừng ăn bụng của ta!”
...
Trong sân tiếng gào thét vang lên không dứt, mùi m/áu tanh nồng nặc, thê lương bi thảm như địa ngục.
Một đội thợ săn khác hoảng lo/ạn n/ổ sú/ng trúng lưng gấu m/ù, nó đ/au đớn quay người lại, lao về phía kẻ vừa b/ắn bị thương mình, giơ bàn chân gấu lên, như đ/ập gián, vung một t/át đ/ập người vào tường, m/áu th!t văng tung tóe.
Gấu m/ù gi/ận dữ túm lấy một thợ săn, x/é đôi hai chân hắn, người kia chưa kịp kêu lên đã bị x/é làm hai nửa “xoẹt” một tiếng.
Những kẻ còn lại r/un r/ẩy, đại tiểu tiện không tự chủ, hoàn toàn nằm liệt trên đất, không nhúc nhích nổi.
Gấu m/ù không tốn chút sức lực nào x/é x/ác năm sáu người trong một hơi, vừa x/é vừa ăn, chỉ ăn n/ội tạ/ng, ăn một cách ngon lành, mỗi khi ăn xong lại vặn đầu người đó ra, chất thành đống trên đất, chẳng mấy chốc, trên mặt đất toàn là những cái đầu người tròn vo, chất cao đến nửa người.
Đội thợ săn thứ ba lúng túng, nhân lúc hỗn lo/ạn n/ổ sú/ng trúng bụng gấu m/ù, ruột gan trắng hếu trào cả ra ngoài.
Gấu m/ù phát ra một tiếng gầm kinh thiên động địa, nó đưa tay nhét ruột vào lại, tiện tay túm lấy một người, x/é sạch quần áo hắn rồi nhét vào vết thương.
Để lại kẻ đó trần truồng trắng hếu, đứng ngây người tại chỗ, r/un r/ẩy không ngừng.
Lũ chó trong thôn đều sợ hãi im lặng, nhưng lũ trẻ không hiểu chuyện đều bị đá/nh thức, tiếng khóc vang lên khắp nơi.
Tiếng khóc của đệ đệ ta đặc biệt lớn, thu hút sự chú ý của gấu m/ù.
Nó nghiêng tai lắng nghe vài giây, lại ngẩng đầu hít hà, rồi vung một t/át đ/ập tan cửa phòng chính, nhưng phát hiện cửa quá thấp, căn bản không vào được.
Dừng lại một chút, nó đổi chiến thuật, dùng cơ thể khổng lồ vụng về như xe ủi đất của mình lao vào tường nhà, bức tường “ầm” một tiếng đổ sập hơn nửa.
Bàn chân gấu dày cộp vài cái đã hất tung mái nhà, nó lôi đệ đệ đang gào khóc thảm thiết của ta ra khỏi đống đổ nát, nhét vào miệng nhai ngấu nghiến.
Mẫu thân và nội ta thét lên tuyệt vọng, đi/ên cuồ/ng mỗi người ôm một chân gấu, vừa cắn vừa cấu, liền bị gấu m/ù mỗi chân một cú giẫm ch*t.
Phụ thân ta vốn dĩ lúc nào cũng chỉ giỏi b/ắt n/ạt người nhà, nhân cơ hội đó chui vào đống đổ nát trốn đi, nào ngờ chẳng bao lâu sau, cả ngôi nhà đều bị con gấu m/ù đang đỏ mắt vì sát khí san phẳng.
Gấu m/ù càn quét xong ba đội thợ săn, quậy phá xong nhà ta, rồi lại chạy ra ngoài, từng nhà từng nhà tìm ki/ếm “của hồi môn”.