Tôi đột nhiên cười khẩy một tiếng thấp. Tống Bạch nhìn sang, ánh mắt đầy đ/ộc địa. Tôi cũng trừng mắt nhìn lại cậu ta.

Người khác có lẽ tưởng cậu ta đã cố hết sức, tưởng rằng Tạ Kinh Trú đã từ chối cậu ta. Nhưng thật đáng tiếc, tôi lại có thể "nhìn" thấy. Ngay khoảnh khắc vừa rồi, con thiên nga trắng của Tống Bạch đã giải phóng một loại sóng kích hóa tần số cao.

Tần số đó không những không thể làm dịu cơn cuồ/ng lo/ạn mà ngược lại còn chọc gi/ận Tạ Kinh Trú. Cậu ta đang ép Tạ Kinh Trú phải tự hủy ngay tại chỗ. Không chỉ vậy, luồng sóng đó còn lặng lẽ tán vào màn sương đỏ bên ngoài, đám Dị chủng vốn đang như lũ ruồi không đầu vậy mà bắt đầu có tổ chức khép vòng vây về phía Tạ Kinh Trú.

Nỗi nghi hoặc của ba năm trước, cuối cùng cũng được giải đáp vào khoảnh khắc này. Căn bản không có ai cấu kết với Dị chủng. Mà là có một Người dẫn đường với sức mạnh tinh thần đặc th/ù đã tự biến mình thành một trạm phát sóng sống để thu hút Dị chủng.

"Bắt được mày rồi." Kẻ phản bội thực sự.

14.

Tôi thả Đoàn T.ử ra.

Trong không khí vang lên những tiếng trầm đục như lưỡi d.a.o c/ắt vào da thịt, con thiên nga trắng phát ra một tiếng kêu t.h.ả.m thiết.

Mọi thiết bị trên đài quan sát tức khắc lóe lên ánh sáng vàng chói mắt. Giọng của sĩ quan thông tin lạc đi: "Là tín hiệu dẫn đường thu hút Dị chủng! Ng/uồn phát… ng/uồn phát ở…"

Anh ta đột ngột quay đầu lại, nhìn Tống Bạch như nhìn thấy q/uỷ, "Ở trên người Dẫn đường trưởng Tống!"

Một mảnh tĩnh lặng như tờ.

Ánh mắt mọi người nhìn Tống Bạch từ sự kính trọng, xót xa ban nãy, trong tích tắc biến thành sự kinh hãi và phẫn nộ không thể tin nổi.

"Không… không phải tôi…" Mặt Tống Bạch trắng bệch, cậu ta ôm n.g.ự.c lùi lại, "Là Thẩm Từ! Là nó giở trò…"

"Mẹ kiếp, c/âm mồm!" Một gã Lính gác vừa rồi còn chĩa s.ú.n.g vào tôi, giờ đỏ mắt quật báng s.ú.n.g vào người Tống Bạch, "Mày coi ông đây bị m/ù chắc!"

Tôi không bận tâm đến sự hỗn lo/ạn trên đài quan sát, toàn bộ sự chú ý của tôi đều đặt lên con báo đen kia.

Tôi vươn mạng lưới tinh thần của mình ra, xuyên qua mùi m.á.u tanh nồng nặc giữa trời đất, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết phủ lên người anh, "Ngoan nào, Tạ Kinh Trú."

Cùng lúc đó, con báo đen khựng lại, một lần nữa phát ra ti/ếng r/ên rỉ "ư ử" làm nũng. Còn tôi thì không còn sức để dỗ dành anh nữa, hoàn toàn kiệt sức mà ngã xuống đất.

15.

Khi tỉnh lại lần nữa, trên diễn đàn tràn ngập những bài đăng: [Xin lỗi]; [Tôi đúng là có mắt như m/ù]; [Đề nghị t.ử hình Tống Bạch].

Và ngay bên dưới câu nói mà Tạ Kinh Trú đã đăng, vẫn luôn treo ở trên cùng, còn có thêm một đoạn nữa:【Cho dù Thẩm Từ có đ.â.m tôi, thì đó cũng là tôi n/ợ em ấy. Vợ tôi đ.â.m tôi, dù có đ.â.m c.h.ế.t tôi, tôi cũng cam lòng. Tôi không cho phép bất cứ ai phỉ báng hay làm hại em ấy.】

【Còn nữa, mẹ kiếp các người quên hết rồi sao? Năm đó khi cái Tháp rá/ch nát này gặp khó khăn nhất, là ai đã một mình chống đỡ cả hàng phòng thủ tinh thần của toàn quân đoàn?】

【Lại là ai, đã tự biến mình thành túi m/áu, suốt nửa tháng không chợp mắt để lấp đầy những lỗ hổng trên đường biên giới?】

【Những cống hiến mà em ấy đã làm chẳng lẽ không đủ để bù đắp cho một lần bỏ chạy mà các người căn bản không biết rõ chân tướng sao?!】

【Ai còn dám nói thêm một câu nào nữa, ông đây sẽ đích thân ngh/iền n/át thế giới tinh thần của kẻ đó!】

Tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Cái đồ Tạ cẩu này! Rốt cuộc, anh muốn em làm sao mới nỡ bỏ lại anh đây?

16.

Tiếng vặn tay nắm cửa vang lên. Tôi tựa vào đầu giường không nhúc nhích, chỉ khẽ mướn mí mắt lên nhìn.

Cánh cửa phòng bệ/nh được mở ra một khe hở. Một cái đầu to tướng, đen kịt chen vào trước tiên.

Là Than Nhỏ.

Hiện tại, thực thể tinh thần cấp S to lớn này trông có vẻ hơi buồn cười, nó sợ gây ra tiếng động quá lớn nên động tác rất chậm chạp. Hai cái tai dán ngược về sau, nó nghiêng người, cố gắng lách thân hình đồ sộ qua khe cửa không mấy rộng rãi.

Sau khi vào được bên trong, đầu tiên nó vẫy vẫy đuôi tại chỗ, đôi đồng t.ử vàng kim nhìn chằm chằm vào tôi trên giường. Nhưng mà điều tôi chú ý lại là trong miệng nó.

Giữa những chiếc răng nanh sắc nhọn, nó đang cẩn thận tha một cục bông màu xám trắng.

"Lộp bộp, lộp bộp." Than Nhỏ bước từng bước đến cạnh giường.

Nó cúi đầu, thả lỏng miệng. Cục bông đó thuận thế lăn xuống tấm chăn trắng muốt trên đùi tôi.

Trông nó hơi lấm lem bụi bặm, rìa lông vẫn còn tỏa ra những quầng sáng không ổn định, nhưng lồng n.g.ự.c đang phập phồng chậm rãi.

Ngón tay tôi đặt ngoài chăn bỗng chốc siết ch/ặt, Đoàn T.ử chưa c.h.ế.t. Con mèo Ragdoll đáng lẽ phải tan biến theo sự sụp đổ hoàn toàn của thế giới tinh thần trong tôi, lúc này đang yên lặng nằm bên chân tôi.

Kích thước của nó nhỏ hơn trước một vòng lớn, con mắt bị hỏng vẫn nhắm nghiền, nhưng nó thực sự đang thở.

Tôi từ từ buông lỏng bàn tay đang nắm ch/ặt tấm chăn, đầu ngón tay khựng lại giữa không trung mất vài giây, mới từng chút một hạ xuống, phủ lên cái đầu rối bù của Đoàn Tử. Hơi ấm truyền đến từ đầu ngón tay là thật. Không phải ảo giác.

Than Nhỏ thấy tôi không đuổi nó đi, liền tự giác gác hai chân trước lên thành giường, cái đầu to lớn ghé sát lại, cái lưỡi lớn l.i.ế.m một vòng, bắt đầu l.i.ế.m láp lưng cho Đoàn T.ử từng cái một.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm