Sao anh ta lại quay về nhanh thế? Chẳng phải hai bố con vừa mới dắt nhau đi dạo sao?
Tôi đứng hình mất vài giây, nhưng bản năng sinh tồn đã nhanh hơn n/ão bộ. Tôi lập tức nặn ra một nụ cười hiền thục, nhẹ nhàng hết mức có thể:
"A Hoa, em vào đây là để..."
Lời còn chưa kịp ra khỏi cửa miệng, một luồng sức mạnh th/ô b/ạo đã ập đến. Chương Hoa đẩy mạnh một cái khiến tôi ngã nhào, lưng đ/ập sầm xuống thảm. Cú va chạm mạnh đến mức mắt tôi tối sầm lại, đầu óc quay cuồ/ng, lồng ng/ực hít đầy hơi lạnh buốt.
Trong cơn choáng váng, tôi cố chống tay định ngồi dậy thì bất chợt bắt gặp bóng dáng nhỏ bé của nhóc Đoàn Đoàn. Thằng bé đứng ngay cửa, lặng thinh như một pho tượng. Chẳng biết nó đã đứng đó từ bao giờ, nhưng tuyệt nhiên không hề có một chút h/oảng s/ợ hay định vào can ngăn. Nó cứ thế bình thản đứng nhìn tôi ngã dúi dụi, ánh mắt vô cảm đến đ/áng s/ợ.
Chương Hoa lúc này cũng chẳng thèm liếc tôi lấy một cái. Anh ta cúi người nhặt chiếc khung ảnh lên, ngón tay run run xoa nhẹ lên bề mặt kính như đang vuốt ve một báu vật dễ vỡ. Sau đó, anh ta ôm khư khư bức ảnh vào lòng, gương mặt lạnh như tiền nhìn xoáy vào tôi.
Ngọn lửa gi/ận dữ trong mắt anh ta đã tắt ngấm, cứ như thể cơn thịnh nộ và lời chất vấn gắt gỏng ban nãy chỉ là ảo giác của riêng tôi. Anh ta buông một câu xin lỗi nhẹ bẫng, nhưng nghe qua chẳng chút thành ý:
"Tôi tưởng là tr/ộm."
Chữ "tr/ộm" được anh ta nhấn mạnh, mang theo sự mỉa mai chua chát đến tận cùng.
Dù không bị thương nặng, nhưng từ nhỏ đến lớn tôi đã bao giờ phải chịu cái nhục này đâu? Huống hồ kẻ ra tay lại chính là Chương Hoa — người từng quỳ dưới chân rửa chân cho tôi!
Cơn đ/au từ mông, từ cổ tay xộc thẳng lên đại n/ão khiến tôi mất hết lý trí. Cái vỏ bọc dịu dàng, giả trân của "thụ chính c/ứu rỗi" nứt toác ngay tức khắc. Theo phản xạ thâm căn cố đế của mười năm làm đại thiếu gia, tôi vung tay t/át thẳng vào mặt anh ta một cú nảy lửa, hét lên:
"Đồ họ Chương kia! Anh dám đẩy tôi? Tôi sẽ ly hôn với anh, anh đợi đấy!..."
Lời vừa thốt ra, không gian bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng đến rợn người. Tôi thấy đồng tử của Chương Hoa co rúm lại trong khoảnh khắc, một luồng khí lạnh lẽo ch*t chóc bắt đầu bao trùm lấy căn phòng.