Trộm Tim

Chương 10

04/07/2024 17:46

10.

Đêm về khuya.

Tôi kéo lấy cà vạt của Phó Kinh rồi ngồi lên bàn ăn, khuôn mặt đỏ bừng, toàn thân mướt mồ hôi.

Anh nâng cằm tôi lên rồi thận trọng quan sát miệng vết thương trên mặt tôi: “đ/au không?”

“Không đ/au.”

Anh ghé sát vào tai tôi rồi thì thầm: “Lần sau đừng đá/nh nhau với người ta nữa, có gì bất bình thì cứ nói với anh, em muốn gì cũng được.”

Tôi lẩm bẩm một câu rồi tựa vào vai anh: “Vậy em nói thêm một câu nhé.”

“Nói đi.”

Tôi ngượng ngùng nghịch cà vạt của anh: “Em có thế… hôn anh được không?”

“Tại sao lần trước hôn thì em không hỏi như vậy?”

“Em say rồi, ăn tươi nuốt sống mà chẳng nếm được mùi vị gì cả.” Hai mắt tôi sáng lên: “Em chưa hôn trai đẹp nào đâu, lần này phải nghiêm túc hơn mới được.”

Đôi mắt đen sâu thẳm của Phó Kinh nhìn vào đôi môi tôi: “Được thôi, em còn muốn làm gì nữa?”

Tôi hào hứng lao đến: “Hôn trước rồi nói.”

Gió đêm gào thét, mưa dày đặc đ/ập vào cửa sổ như tiếng trống.

Trong màn đêm nóng bỏng, thỉnh thoảng tôi thì thầm: “Anh Phó, ăn anh ngon thật…”

Phó Kinh tặc lưỡi: “Đừng nói nữa, tập trung chút đi.”

Ngày hôm sau, Phó Kinh chuẩn bị đi công tác.

Tôi ngồi xổm nên cạnh vali của anh rồi hỏi: “Thật sự không thể đưa em đi cùng à?”

“Lịch trình quá bận, anh không đảm bảo được mỗi ngày có thể để em ngủ no đủ đâu.”

Nghĩ đến đêm qua sinh lực của anh dồi dào thế nào khiến mặt tôi đỏ bừng, tôi âm thầm lui về ghế sô pha rồi quấn chăn lại.

Phó Kinh sắp xếp hành lý xong sau đó bước đến ôm tôi: “Khi không có anh ở nhà, quản cho tốt đôi mắt của em đấy.”

“Được rồi.”

Anh suy nghĩ rồi mới bổ sung thêm: “Nữ cũng không được.”

“Ừ.”

Trước đây tôi ở một mình cũng khá ổn, nhưng đột nhiên bước vào giai đoạn yêu đương thì lại khó thích nghi được khi bên cạnh mình không có ai.

Đêm khuya tôi ngồi trước màn hình, chậm rãi xem bản thảo của mình.

Đột nhiên ở cuối màn hình hiện lên tin nhắn: “Phó Kinh đang hẹn hò với tiểu hoa đán mới nổi Bạch Xảo Xảo ở nước ngoài.”

Tim tôi thắt lại, tôi ấn vào tin nhắn đó.

Đêm khuya có một đôi nam nữ ôm nhau bước vào khách sạn.

Sáng hôm sau, lần lượt là ảnh chụp khuôn mặt của Phó Kinh và Bạch Xảo Xảo, những bức ảnh được chụp là ảnh họ rời khỏi khách sạn.

Có người còn phân tích ảnh chụp của Bạch Xảo Xảo, trên cổ tay phải của cô ta có đeo một chuỗi hạt gỗ đàn hương cổ được xỏ bằng một sợi dây đỏ.

Mà chuỗi đàn hương trên tay của Phó Kinh đã biến mất.

Trong thời gian ngắn dư luận đã dậy sóng, người ta đồn đoán rằng rất có thể Phó Kinh đã phải lòng người khác.

Tôi còn chưa kịp gọi cho anh thì đã thấy số điện thoại của đối phương gọi đến.

Điện thoại vừa được kết nối thì anh đã đi thẳng vào vấn đề: “Không có chuyện gì cả, em đừng suy nghĩ nhiều, anh đang tìm người xử lý rồi.”

Tôi buồn ngủ ngã vào chăn, cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều: “Được, vậy em ngủ trước đây.”

“Thiển Thiển?”

“Sao thế?”

“Em gi/ận rồi à?”

“Không có.”

Mặc dù tôi không gi/ận nhưng ít nhiều gì cũng cảm thấy khó chịu.

Bức ảnh chụp ở khách sạn khá mờ, bóng lưng của người đàn ông đó cũng không giống Phó Kinh.

Nhưng những hình ảnh hai người họ lần lượt rời khỏi khách sạn thì căn bản là không thuyết phục được người khác.

Hầu hết những người không biết sự thật, nhưng tôi tin chắc chuyện này không có căn cứ.

Câu chuyện được biên soạn rất tài tình, còn có người đăng lên giấy chẩn đoán của Bạch Xảo Xảo, họ nói rằng lần này Phó Kinh ra nước ngoài là để đưa Bạch Xảo Xảo đi khám b/ệnh.

Mấy ngày sau có một chuyện xảy ra khiến tôi lo lắng hơn nhiều.

Bà dì của tôi không đến.

Khi Bạch Xảo Xảo gửi cho tôi ảnh sườn mặt của Phó Kinh thì tôi đang ngồi trong nhà vệ sinh nhìn trân trối vào chiếc que hai vạch đỏ tươi.

“Ngày mai là sinh nhật tôi, anh ấy đang làm bánh sinh nhật cho tôi.”

Đồng thời cô ta còn gửi địa chỉ ở nước ngoài cho tôi rồi diễu võ dương oai nói: “Mời cô đến ăn bánh nhé.”

Lửa gi/ận tích tụ trong lòng tôi mấy ngày qua cuối cùng cũng bộc phát, tôi đặt vé máy bay rồi đến thẳng khách sạn nơi Phó Kinh đang ở.

Vượt qua mấy múi giờ nên ở địa phương đang là đêm khuya, tôi đứng dưới tầng khách sạn, trên người quấn chiếc áo khoác mỏng và gọi điện thoại.

“Thiển Thiển.” Giọng nói của Phó Kinh vẫn kiên định như cũ.

Tôi xoa khuôn mặt lạnh buốt vì gió đêm: “Anh xuống đây, em có chuyện cần nói với anh.”

Bên kia điện thoại dừng lại, đột nhiên tắt máy.

Một phút sau Phó Kinh sải bước đi ra khỏi khách sạn, anh nhanh chóng nhìn thấy bóng dáng của tôi rồi đi nhanh về phía này.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7