Lưu Vũ lại ở trên người con quái vật dung hợp này!
Tôi chưa từng thấy loài quái vật kỳ dị như thế bao giờ.
Ba cơ thể dính ch/ặt vào nhau thành một khối.
Thân hình sưng phồng trông như một khối thịt tròn vo lăn lóc.
"Lưu Vũ, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?"
""Tại sao... các cậu... các cậu lại biến thành thế này?"
Tôi nhìn bộ ba dung hợp quái dị, suýt nữa thì ngất đi vì kinh hãi.
"Tôi cũng bị bọn họ nuốt chửng rồi."
Một vẻ đ/au đớn thoáng hiện trên gương mặt Lưu Vũ.
"Chẳng lẽ là Phùng Thanh Thanh và bác quản lý ký túc xá biến cậu thành thế này?" Tôi hỏi Lưu Vũ.
"Không, là Trương Dung."
Lưu Vũ nở nụ cười khổ sở, rồi khó nhọc giơ tay phải lên, kéo vạt áo bên trái của thân thể quái dị này lên.
Ngay lập tức, một gương mặt người khác hiện ra trước mắt chúng tôi.
Đó là khuôn mặt đã th/ối r/ữa gần hết. M/áu thịt cùng chất dịch vàng đặc không ngừng rỉ ra từ gò má th/ối r/ữa, chảy dọc theo quần áo xuống nền nhà.
Một mùi th/ối r/ữa nhè nhẹ bốc lên từ căn phòng chứa đồ chật hẹp.
So với Phùng Thanh Thanh, bác quản lý và Lưu Vũ, gương mặt này gần như không còn hình dạng con người.
Nói là người, chẳng thà nói là một con q/uỷ ký sinh trong thực thể dung hợp của ba người kia.
"Trương Dung... Trương Dung sao lại biến thành thế này?"
Tôi và Dương Liễu đồng loạt kêu lên kinh hãi.
"Bởi vì Trương Dung là người đầu tiên ch*t đi. Lúc này, cô ấy đã biến thành một oán linh rồi."
Lưu Vũ nhìn chúng tôi, nói ra từng lời đầy khó nhọc.