Mộ quỷ

Chương 15

10/01/2026 11:41

Vài năm sau, giang hồ bắt đầu xuất hiện một nhân vật kỳ quái.

Người ta gọi người đó là: Tiểu Nương Đưa X/ác.

Hôm ấy, tại một vùng núi heo hút.

Một nữ đạo sĩ đầu đội mũ hỗn nguyên lệch vẹo, đạo bào xốc xếch, xuất hiện trước cổng một gia đình.

“Nhà ông cần đưa x/ác?”

Nữ đạo sĩ cất giọng hỏi.

Gia chủ là một gã đàn ông mặt mũi hung hãn. Hắn gật đầu, thong thả đáp:

“Mẹ tôi vừa mất. Núi non hiểm trở, khiêng qu/an t/ài không tiện, chỉ có thể đưa x/ác bà vào hang.”

Ở ngôi làng này vẫn lưu giữ tục ch/ôn cất tập thể. Người ch*t đều được đưa lên một hang động trên đỉnh núi.

Gã đàn ông do dự một lát rồi hỏi tiếp:

“Nghe nói cô đưa x/ác… không lấy tiền?”

Nữ đạo sĩ khẽ cười lạnh:

“Dẫn tôi đi xem th* th/ể.”

Hai người bước vào gian phòng phụ trong sân.

Trên tấm ván mục, th* th/ể bà lão g/ầy trơ xươ/ng nằm lặng lẽ.

Nữ đạo sĩ nhíu mày.

Đúng lúc ấy, một đứa bé b/éo tròn vừa gặm đùi gà vừa chạy tới xem.

“Bà nội ch*t đói rồi!”

“Ngoại cũng ch*t đói rồi!”

Nó cười hớn hở.

Gã đàn ông vội vàng xua thằng bé đi, rồi sốt ruột hỏi:

“Đạo trưởng, khi nào có thể đưa x/ác?”

“Ngay bây giờ.”

Nữ đạo sĩ đáp gọn.

Rồi lấy ra một chiếc lục lạc, trên thân khắc đầy chú văn. Sau khi niệm chú, nữ đạo sĩ lắc nhẹ vài cái.

Cảnh tượng q/uỷ dị lập tức hiện ra.

Bà lão đã ch*t… từ từ ngồi dậy.

---

Trên con đường núi quanh co.

Nữ đạo sĩ — chính là tôi — đi phía trước, thỉnh thoảng lắc lục lạc.

Theo sau tôi, ngoài bà lão còn có cả gã đàn ông kia.

Một người g/ầy trơ xươ/ng.

Một kẻ b/éo phị thô kệch.

Cả hai đều bước đi cứng nhắc, như x/ác không h/ồn.

Vừa đi, tôi vừa lạnh giọng hỏi:

“Sao lại bỏ đói người già đến ch*t?”

Hắn đáp đờ đẫn:

“Sống lâu làm gì? Tốn gạo, lại còn phải hầu hạ.”

Chẳng bao lâu, chúng tôi tới bên một vực sâu.

Tôi lắc mạnh lục lạc.

Như nhận được mệnh lệnh, gã đàn ông lao thẳng ra ngoài.

Cùng lúc ấy, pháp thuật kh/ống ch/ế trên người hắn tan biến.

Hắn tỉnh lại, giãy giụa đi/ên cuồ/ng, gào thét thảm thiết.

Nhưng đã muộn.

Thân người hắn rơi xuống vực, nhỏ dần như một chiếc lá, rồi biến mất trong bóng tối.

Leng keng… leng keng…

Tôi tiếp tục lắc lục lạc, đưa bà lão an toàn tới hang động mai táng.

Trong màn đêm mịt mùng, tôi chỉnh lại y phục cho gọn gàng hơn đôi chút — dẫu vẫn xốc xếch như thường lệ.

Biết sao được.

Tôi thích cảm giác đùa giỡn với nhân gian này.

Mũ hỗn nguyên đội lệch, đạo bào tuềnh toàng.

Tôi lững thững xuống núi.

Về nhà thôi.

Về đoàn tụ với mẹ… và dì.

Hết

….

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
12 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người không còn giữ lời hứa, tôi không cần nữa

Chương 8
Nhân dịp kỷ niệm một trăm năm thành lập trường, tôi lôi ra chiếc áo đôi mua từ mười năm trước. Lục Bạc Dữ từng hứa sẽ cùng tôi mặc nó để tham dự lễ kỷ niệm này. Anh ta ném chiếc áo sang một bên, giọng điệu bất lực: "Đường Âm, với tư cách là khách mời danh dự, mặc thế này không được trang trọng cho lắm." Lại là trang trọng. Năm thứ ba sau khi tốt nghiệp, tôi tham dự tiệc mừng công của anh ta và mặc một chiếc váy màu sắc rực rỡ. Vậy mà anh ta lại kéo tôi vào góc, nhíu mày: "Hôm nay toàn là bậc trưởng bối, em có thể ăn mặc đứng đắn một chút được không?" Kể từ ngày đó, tủ quần áo của tôi chỉ còn lại màu đen, trắng và xám, mỗi lần tháp tùng anh ta tham dự sự kiện, tôi đều như một cái bóng mờ nhạt. Tôi siết chặt chiếc áo phông đã hơi ố vàng, giọng run rẩy: "Đây là lời hứa của chúng ta năm xưa, rằng mười năm sau sẽ cùng nhau mặc nó trở về trường." Anh ta thở dài, như đang dỗ dành một đứa trẻ không hiểu chuyện: "Đừng làm loạn nữa, những lời hứa trong quá khứ không cần phải cố chấp giữ lấy làm gì." Thế nhưng, khi Khương Ngữ Hạ mặc một chiếc váy ngắn cũn cỡn đầy vẻ phô trương, nắm tay anh ta làm nũng ngay trước cửa hội cựu học sinh.
Tình cảm
0