1.
Tông Ngạn mặc đồng phục học sinh, ngồi trên đống thép phế liệu xếp cao ngất trong ngõ nhỏ để đọc sách.
Cách cậu ấy không xa phía sau lưng, một trận ẩu đả kịch liệt đang diễn ra, tiếng đ.ấ.m đ/á vào da thịt xen lẫn vài ti/ếng r/ên rỉ đ/au đớn. Nếu không phải khung cảnh này quá đỗi lạc quẻ, có lẽ tôi đã thật sự tin rằng cậu ấy đang chuyên tâm học hành.
Tôi giơ tay ra hiệu cho mấy tên đàn em đang xắn tay áo định xông vào đại chiến lùi lại, bản thân cũng nép vào góc cua.
Hai mươi phút trước, A Khôn hớt ha hớt hải xông vào văn phòng báo với tôi rằng thiếu gia đang đ.á.n.h nhau với người ta.
Tôi nghĩ Tông Ngạn không giống ba cậu ấy, cậu ấy học giỏi, xưa nay chưa từng là đứa thích gây chuyện sinh sự. Sợ cậu ấy chịu thiệt, tôi liên tục hối tài xế lái xe thật nhanh. Nào ngờ tình hình lại hoàn toàn trái ngược với những gì tôi tưởng tượng.
"Được rồi." Bên trong truyền đến giọng nói lạnh lùng của Tông Ngạn.
Mấy gã thanh niên giúp cậu ấy đ.á.n.h người dường như vẫn chưa cam tâm, nhưng vẫn ngoan ngoãn dừng tay rồi rời đi. Tôi chặn bọn chúng lại ở một quãng xa hơn để hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Bọn chúng tranh nhau kể rằng thằng nhãi kia là một tên bi/ến th/ái, mê luyến Tông Ngạn đến mức bất thường.
"Nó ngày nào cũng theo dõi đại ca Ngạn, còn gửi mấy bức thư tình với lời lẽ lộ liễu cực kỳ!"
"Trưa nay đại ca Ngạn mượn ký túc xá của bọn cháu ngủ trưa, cậu ấy lén lẻn vào, nếu không phát hiện kịp thì tay cậu ấy đã thò vào trong quần đại ca rồi! Cmn thật g/ớm ghiếc!"
Nghe xong mặt tôi xanh mét. Đợi bọn chúng đi khỏi, tôi nới lỏng cà vạt nhét vào trong vạt áo, định đích thân ra trận dạy dỗ thằng nhãi bi/ến th/ái kia một trận.
Thế nhưng sâu trong ngõ nhỏ, tôi thấy Tông Ngạn dùng mũi giày hất cằm kẻ đó lên, nói: "Mày nói mày thích tao?"
Tôi dừng bước.
Kẻ kia cũng si tình thật, khóe miệng đầy m.á.u mà vẫn cười: "Không phải thích, là yêu! Tông Ngạn, tôi yêu cậu!"
Tông Ngạn nói: "Nhưng chúng ta đều là đàn ông."
"Thế mới là yêu!" Kẻ đó bị cậu ấy giẫm dưới chân, ánh mắt càng thêm cuồ/ng nhiệt: "Thứ trái ngược với thế tục mới thật sự trân quý. Tông Ngạn, ngoài tôi ra, còn ai cam lòng bị người đời phỉ nhổ vì cậu?"
"Vậy sao?" Tông Ngạn tỏ vẻ suy tư: "Nghe cũng có lý đấy."
Ánh mắt kẻ kia chợt sáng bừng lên, dùng sức túm ch/ặt lấy ống quần Tông Ngạn: "Cho nên Tông Ngạn, cậu sẽ cho tôi một cơ hội chứ?"
Tông Ngạn rủ hàng mi dài nhìn xuống bàn tay gã, trên mặt lộ ra một nụ cười rất đẹp. Lúc cất lời, giọng điệu cũng vô cùng dịu dàng, "Cảm ơn mày nhé, làm tao bỗng chốc thông suốt hẳn ra."
Kẻ đó nghe vậy, nụ cười trên mặt nở rộ, nhưng mới nở được một nửa đã đông cứng lại.
Trong ngõ nhỏ vang lên hai tiếng hét t.h.ả.m thiết. Tiếng thứ nhất là do Tông Ngạn cúi người, bẻ g/ãy ngón tay đang túm lấy mình của gã. Tiếng thứ hai là do Tông Ngạn đứng dậy, vô cảm đ/á g/ãy xươ/ng sườn của gã.
Ánh hoàng hôn hắt lên người Tông Ngạn, sắc vàng đậm đặc nuốt chửng lấy hình thể của cậu ta. Khoảnh khắc đó, tôi bỗng thấy hoang mang.
Năm đó anh Hàn đ.á.n.h nhau cũng tà/n nh/ẫn như vậy, người trong giới đều sợ anh, gọi anh là "Ngọc Diện Diêm La". Tôi cứ ngỡ tính tình Tông Ngạn dù có lạnh lùng một chút nhưng suy cho cùng vẫn là người có học thức, không thừa hưởng mấy sát khí của anh Hàn.
Nào ngờ, lại là do cậu ấy giấu quá kỹ.
2.
Không giúp được gì, tôi đón cậu ấy về nhà.
Sau khi cử người ở lại thu dọn tàn cuộc, trong bữa cơm tối, tôi nói với Tông Ngạn: "Con yên tâm, loại bi/ến th/ái như vậy sau này tuyệt đối sẽ không xuất hiện trước mặt con nữa."
"Bi/ến th/ái sao?" Tông Ngạn đột nhiên nhìn chằm chằm vào tôi, "Chú Hà, chẳng phải chú cũng thích đàn ông sao?"
Tôi lập tức bị câu nói này làm cho đứng hình. Mặc dù đã sắp bước sang Thiên niên kỷ mới, Thế kỷ sắp sang trang, nhưng thích đàn ông vẫn là chuyện không mấy vẻ vang.
Trước đây ba của cậu ấy, Tông Văn Hàn cực kỳ chán gh/ét chuyện này. Anh ấy nói đàn ông sức dài vai rộng mà suốt ngày nghĩ đến việc làm trò với một gã đàn ông khác là loại t/âm th/ần bi/ến th/ái, vì thế tôi chưa bao giờ dám để lộ tâm tư của mình, chỉ sợ anh ấy biết được sẽ xẻo mớ thịt dưới háng tôi đem đi cho ch.ó ăn.
Tông Ngạn nói tiếp: "Chẳng lẽ không phải chú thích ba tôi sao?"
Tôi gi/ật thót, giọng cao lên hẳn: "Đừng nói bậy, làm sao có thể được!!"
Để chuyển chủ đề, tôi gắp một đống thức ăn bỏ vào bát cậu ấy, "Đừng có chỉ lo nói chuyện, ăn nhiều vào đi. Con đang tuổi ăn tuổi lớn, đừng có lúc nào cũng ra vẻ thư sinh thế, ảnh hưởng đến việc phát triển đấy."
Tông Ngạn hờ hững gẩy cơm: "Tôi trưởng thành rồi, còn phát triển gì nữa?"
Tôi biết thế quái nào được, chỉ có thể, "Hả?" Một tiếng.
Tông Ngạn cứ thế nhìn tôi, cười một cách khó hiểu: "Chú còn muốn tôi phát triển thế nào nữa hả chú Hà?"
Giây phút đó tôi thực sự nghi ngờ thằng ranh này đang nói chuyện không đứng đắn với mình. Nhưng khi ngước mắt lên nhìn, lại thấy cậu ấy đang cầm một con tôm, thong thả bóc vỏ. Cái vẻ nghiêm túc mà vẫn thanh lịch ấy khiến tôi phải sám hối một giây vì sự nghi ngờ của mình.
"Sao thế?" Cậu ấy giơ phần thịt tôm đã bóc xong lên: "Muốn ăn không?" Nói xong, cậu ấy đưa trực tiếp miếng tôm tới sát môi tôi.