Kỳ Cẩn ngừng tay.
"Giường em đủ rộng mà."
Giọng tôi nhỏ dần...
"Hai đứa mình đắp riêng chăn còn hơn là để anh ngủ trên cái giường xếp kia."
Căn phòng chìm vào im lặng vài giây.
"Không cần."
Giọng Kỳ Cẩn khàn khàn.
"Anh..."
Tôi bước tới kéo tay áo anh.
Anh cúi đầu nhìn tôi, không né tránh.
"Anh dọn sang đây là vì em. Nếu anh mệt ốm, em sẽ càng khó chịu hơn đấy."
Tôi ngẩng mặt nhìn anh, đôi mắt long lanh dưới ánh đèn mờ.
"Chỉ là ngủ chung thôi mà, mỗi người một chăn, được không?"
Sau phút do dự, Kỳ Cẩn gật đầu.
"...Ừ."
Tối hôm đó là lần đầu Kỳ Cẩn nằm trên giường tôi.
Tôi quay lưng về phía anh, khóe miệng cong nhẹ, nhắm mắt lại.
Đêm đó tôi ngủ rất ngon.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi phát hiện mình đã lăn vào lòng Kỳ Cẩn lúc nào không hay.
Má tôi áp sát ng/ực anh, một tay đặt lên eo, chân còn vắt lên đùi anh.
Tư thế thân mật đến mức không tưởng.
Cánh tay Kỳ Cẩn vòng qua vai tôi.
Tôi gi/ật mình.
Tôi cảm nhận hơi thở anh trở nên gấp gáp, nhịp tim nhanh hơn.
Tôi không vội tránh ra, nán lại vài giây rồi giả vờ bị ánh sáng đ/á/nh thức, chớp mắt ngái ngủ.
Ngẩng đầu, gặp ánh mắt Kỳ Cẩn.
Đôi mắt lạnh lùng ấy đang dán vào tôi, chất chứa thứ tình cảm tôi không thể đọc thấu.
Cánh tay anh vẫn đặt trên vai tôi, không rút lại cũng không siết ch/ặt.
Cứ thế ôm lấy, như chẳng nỡ buông ra.
Mặt tôi đỏ bừng.
"Xin... xin lỗi anh!"
Tôi cuống cuồ/ng lùi lại, suýt ngã khỏi giường.
"Em ngủ không yên... em không cố ý..."
Kỳ Cẩn đưa tay nắm lấy cổ tay tôi.
"Cẩn thận nào."
Tôi ổn định tư thế, cúi mặt không dám nhìn anh.
Tai nóng bừng, cổ cũng ửng hồng.
"Em ngủ rất hay trở mình."
"Trước đây Kỳ Tư Ngôn cũng hay nhắc em... Nếu anh không quen, để em ra sofa ngủ..."
"Không cần."
Anh buông tay tôi, ngồi dậy quay lưng lại.
"Không sao."
Nói rồi anh đứng dậy vào phòng tắm, bước chân nhanh hơn bình thường.
Tôi ngồi trên giường, nghe tiếng nước chảy từ phòng tắm, khóe môi cong nhẹ.
[Ảnh đi tắm nước lạnh chắc luôn.]
[Anh ơi tỉnh táo lại đi, người ta là em dâu của anh đó.]
[Đừng đừng, đừng tỉnh làm gì, u mê tiếp đi, đây mới là cảnh chúng tôi muốn xem.]
Tôi nén cười, trở dậy chuẩn bị bữa sáng.
Từ hôm đó, Kỳ Cẩn chính thức ngủ chung giường tôi.
Mỗi người một chăn, giữa cách khoảng cách nhất định.
Nhưng lần nào tôi cũng "vô tình" lăn vào lòng anh.
Và anh chưa một lần đẩy tôi ra.