Đỉa Thành Tinh

Chương 2

12/07/2026 06:30

Bố tôi chộp lấy người phụ nữ.

Ông ấy vùi đầu mạnh vào trước ngựk cô ấy, phát ra tiếng lầm bầm đầy thỏa mãn: "Thơm quá, sướng quá!"

"Ông là đồ s/úc si/nh!"

Mẹ tôi cuống cuồ/ng.

Bà vội vàng túm lấy cánh tay bố tôi: "Cô gái này chỉ là nhất thời bị nước lũ làm cho mụ mẫm đầu óc thôi, chứ có phải bị b/ệnh thật đâu, ông chà đạp con bé thế này, đợi nó tỉnh lại, nó không tìm đến cái ch*t thì sao?!"

"Cút!"

Bố tôi vung tay đẩy mạnh mẹ tôi ra, gầm lên: "Tao mấy ngày nay người ngợm khó chịu, mày đừng ép tao gi*t mày!"

Mẹ tôi vốn tính tình nhút nhát.

Nhưng lần này, thái độ của bà lại vô cùng kiên quyết: "Vương Gia Phát, tôi nói cho ông hay, ông đừng hòng chạm vào một sợi tóc của cô gái này!"

Mẹ tôi là học sinh cấp ba đầu tiên của thôn.

Bà vốn dĩ có thể rời khỏi ngôi làng này, có một cuộc đời tươi sáng rạng rỡ.

Thế nhưng năm đó, thôn cũng bị lũ lụt.

đò/n dông nhà mẹ tôi sập xuống, đ/è ch*t cha mẹ bà.

Mẹ tôi từ thành phố trở về, chịu tang cha mẹ.

Bà trông xinh xắn, lại chỉ có một thân một mình.

Bố tôi nảy sinh ý đồ x/ấu, cưỡ/ng b/ức mẹ tôi.

Mẹ tôi giãy giụa, gào thét, khóc lóc, tất cả đều vô ích.

Dân làng không những không cho mẹ tôi đi học, mà còn nửa khuyên nhủ nửa ép buộc bà phải lấy bố tôi.

Sau đó, bố tôi đá/nh g/ãy hẳn một chân của mẹ tôi.

Mẹ tôi cũng hoàn toàn tuyệt vọng, cam chịu ở bên bố tôi.

Giờ đây, bố tôi lại giở trò cũ, ra tay với cô gái trắng trẻo này.

Mẹ tôi như phát đi/ên ngăn cản: "Vương Gia Phát, ông đã hại đời tôi rồi, tôi sẽ không để ông hại thêm bất cứ ai nữa!"

"Cút sang một bên!"

Bố tôi thấy mẹ tôi lải nhải thì khó chịu.

Ông buông người phụ nữ ra, giơ tay t/át vào mặt mẹ tôi: "Tao đá/nh cho mày nát mặt!"

Ông t/át rất mạnh.

Mặt mẹ tôi sưng vù, m/áu đỏ tươi trào ra từ khóe miệng.

Nhưng mẹ tôi không bỏ cuộc.

Bà ôm ch/ặt lấy chân bố tôi, không ngừng gào lên với người phụ nữ: "Còn không mau chạy đi?!"

Người phụ nữ diễm lệ kia trước đó vẫn nằm trên bàn, không hề nhúc nhích.

Nhưng lúc này, cô ấy cử động rồi.

Tôi cứ ngỡ cô ấy sẽ chạy thật nhanh.

Nhưng tôi không thể ngờ được, cô ấy khom người, nâng cánh tay thon dài trắng như ngó sen lên, lại nắm lấy áo bố tôi.

Bố tôi thuận đà ngồi phịch lên bàn, cười ha hả sờ soạng cô ấy: "Làm gì đấy? Muốn bảo tao đừng đá/nh bà ta à?"

Người phụ nữ không nói gì.

Cô ấy nhích thân hình mềm mại, chủ động bò vào lòng bố tôi.

Mẹ tôi trợn tròn mắt chất vấn: "Cô gái, cô đang làm cái gì vậy? Vương Gia Phát không phải chồng cô đâu!"

Người phụ nữ liếc mắt nhìn mẹ tôi một cái.

Sau đó, cô ấy đầy khiêu khích, cởi bỏ chiếc áo khoác đang khoác dở trên người.

Ngay sau đó, cô ấy dùng những ngón tay thon dài trắng muốt, khẽ vòng qua eo bố tôi.

Đôi mày cô ấy khẽ nhướng, đôi môi hồng hé mở, trông vô cùng quyến rũ.

"Hê, thấy chưa, người ta đang tự dâng hiến cho tao đấy!"

Bố tôi hớn hở, ôm lấy mặt người phụ nữ rồi hôn chụt một cái.

"Nghiệt chướng mà!"

Mẹ tôi tức gi/ận đến mức vừa dậm chân vừa lắc đầu: "Cô gái, cô là người đã có gia đình rồi đấy!"

"Cô mà để người đàn ông khác đụng vào, sau này làm sao đối diện với chồng, với con cô nữa!"

"Ôi, trắng trẻo non nớt thế này mà đã có con rồi à?!"

Bố tôi bế thốc người phụ nữ lên.

Ông cũng nhìn thấy mấy vết rạn da màu nâu trên bụng dưới của cô ấy.

"Chậc chậc, tiếc thật, đóa hoa non thế này mà đã bị thằng khác hái mất rồi."

Giây tiếp theo, khóe miệng bố tôi lại hiện lên nụ cười d/âm đãng: "Hê hê, đàn bà đã từng sinh con thì cũng có cái hay của đàn bà đã sinh con."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K

Mới cập nhật

Xem thêm