Không Cố Ý, Chỉ Cố Tình

Chương 8

17/04/2025 15:24

Bóng xe khuất hẳn khỏi tầm mắt.

Tôi đứng lặng giữa sân vườn đến cả tiếng đồng hồ, cho đến khi Lục Tri Diệu bước ra.

Hắn ném lon nước ngọt về phía tôi: "Xe đã đi từ lâu rồi, còn đứng ngóng cái gì?"

Rồi chép miệng: "Đúng là si tình quá đỗi."

Tôi thở dài, như hỏi hắn mà cũng như tự vấn chính mình:

"Ngày trước khi chẳng mấy khi thấy mặt anh trai cậu, chỉ cần tình cờ gặp được một lần là đã vui mừng khôn xiết."

"Giờ kết hôn rồi, số lần gặp mặt tăng lên đáng kể, thậm chí còn sống chung dưới một mái nhà, trở thành mối qu/an h/ệ thân thiết nhất được pháp luật công nhận."

"Nhưng sao tôi vẫn cảm thấy chưa đủ."

"Tôi muốn anh ấy quan tâm tôi nhiều hơn, muốn trở nên thân thiết hơn, muốn trở thành tri kỷ đích thực của anh."

Tôi nghiêng đầu nhìn Lục Tri Diệu: "Có phải tôi tham lam quá mức?"

Lục Tri Diệu đứng cao hơn nhìn xuống, ánh mắt đầy vẻ không hiểu nổi những do dự vẩn vơ của tôi, bảo:

"Muốn gì thì cứ thẳng thắn giành lấy."

"Hai người giờ đã là vợ chồng rồi mà, gần nhau như thế, có gì mà không tiện hành động?"

Lục Tri Diệu vừa phì phèo điếu th/uốc vừa phân tích giúp tôi:

"Anh cả nhà tôi tính lạnh lùng thật đấy, nhưng tâm địa chẳng tệ. Đã x/á/c định cô là một nửa của đời mình, ắt sẽ dành cho cậu nhiều ưu ái hơn."

"Con gái theo đuổi con trai chỉ như xuyên qua lớp màn mỏng. Anh tôi mấy chục năm chưa từng động lòng với ai, dạng ông già khó tính đấy. Cậu chủ động lên."

Nụ cười bất lương nở trên môi Lục Tri Diệu:

"Cậu thử chọc ghẹo anh ấy chút, quyến rũ chút, chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?"

Nói chuyện với hắn thật vô ích, vừa mở miệng đã thấy không đứng đắn.

Nhưng có một câu hắn nói không sai:

Muốn có thứ gì, phải tự mình chủ động giành lấy

Trên đời này đâu có nhiều chuyện mưa dầm thấm lâu, càng không có chuyện há miệng chờ sung.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Tiểu thị vệ luôn muốn ôm con bỏ trốn

Chương 3
Ta vốn là thị vệ thân cận của Trấn Bắc Vương. ​Cái vị Trấn Bắc Vương này nổi danh là không màng nữ sắc. Để bẻ thẳng hắn, lão phu nhân đã ra tối hậu thư, ép ta phải tìm bằng được một cô nương về để cho hắn thị tẩm. ​Nhưng khổ nỗi, cả kinh thành này cô nương nhà ai nghe danh hắn cũng đều khiếp vía, bảo ta biết đi đâu mà tìm người bây giờ? ​Cuối cùng, kẻ có thân thể đặc thù như ta chỉ có thể cắn răng, tự mình "thân chinh" luôn. ​Tin tốt là: Nhiệm vụ đã hoàn thành mỹ mãn, mỗi tội cái eo của ta muốn gãy làm đôi đến nơi rồi. ​Tin xấu là: Ta dính bầu rồi. ​Trong lúc đang lén lút sắc thuốc dưỡng thai ở hậu viện thì ta đen đủi bị Tạ Dự Yến bắt quả tang. ​Hắn giận đến mức thẳng chân đá lật cái ấm thuốc, gầm lên: ​"Nói mau, đứa nào đang mang thai con của ngươi?" ​"Ngụy Sở Lam, ngươi định lén lút sau lưng ta lấy vợ sinh con sao? Ngươi nằm mơ đi!"
Boys Love
Cổ trang
Đam Mỹ
0