Sau khi chia tay, Tần Diệc t/ự s*t.
Còn tôi lại trọng sinh về năm Tần Diệc mười chín tuổi, khi cậu ấy vẫn là một thẳng nam chính hiệu.
Kết cục phải đối đầu với cả thế giới để được ở bên nhau đ/au đớn đến mức không thể chịu nổi.
Vì vậy, được làm lại một lần nữa, tôi quyết định tránh xa cậu ấy thật xa.
Thế nhưng Tần Diệc lại giống hệt một miếng kẹo cao su thành tinh, quăng không được, m/ắng không đi, đá/nh cũng chẳng chịu rời.
Thậm chí còn tự học thành tài, tự bẻ cong chính mình luôn.
Tôi tức đến mức run cả người.
Còn cậu ấy lại phấn khích đến nỗi giọng nói khàn căng:
"Đừng run dữ vậy chứ, tôi chịu không nổi."