Chia tay, ai hối hận là chó!

Chương 2

06/12/2025 14:12

Tốt lắm.

Như thế này mới giống với kẻ từng chia tay trong h/ận th/ù, còn thề đ/ộc "ai hối h/ận là chó".

Cho đến khi tiệc tàn, Cố Quân Quyết được hộ tống lên xe, hai người không còn trao nhau ánh nhìn. Sau đêm nay, có lẽ sẽ chẳng còn giao thiệp gì nữa.

Thật ra ngay từ đầu, hai kẻ thân phận cách biệt đã không nên vướng vào nhau.

Dù là chủ tịch tập đoàn Cố thị bây giờ, hay thiếu gia nức tiếng Đại học A ba năm trước.

Thuở ấy, ba chữ "Cố Quân Quyết" đến mèo hoang chó lạc trong trường cũng biết. Mỗi ngày trên sân bóng rổ lại vang lên tiếng reo hò cuồ/ng nhiệt của các nữ sinh.

Bóng hình thiếu niên bật cao nhẹ nhàng khí phách, đáp xuống đất vững vàng rồi nở nụ cười rạng rỡ. Ánh nắng ấm tô điểm lên người hắn vầng hào quang chói lóa.

"Chời ơi đẹp trai quá!"

"Cố Quân Quyết! Anh là thần của em..."

Đúng là đồ ngốc.

Tiếng hét xung quanh làm màng nhĩ đ/au nhức. Tôi cúi đầu, rảo bước nhanh qua sân vận động.

Đột nhiên, chàng thiếu niên khựng lại. Rồi lao nhanh về phía này.

"Coi chừng!"

Nghe thấy cảnh báo thì đã muộn. Quả bóng rổ nặng trịch đ/ập thẳng vào đầu. Tôi ngã phịch xuống đất, mắt hoa lên.

"Bạn ổn chứ?"

Một bàn tay kéo tôi đứng dậy. Cảm nhận ánh mắt xung quanh đổ dồn về phía mình, tôi lùi lại chịu đựng cơn đ/au: "Không sao."

Cố Quân Quyết nhất quyết đưa tôi đến bệ/nh viện kiểm tra. Sau khi tôi nhấn mạnh lần thứ N là không cần, anh ta mới chịu đưa tôi đến phòng y tế.

Suốt đường đi, tôi cúi mặt bước nhanh.

Cố Quân Quyết phá vỡ im lặng: "Sao bạn cứ đi vòng quanh sân bóng thế? Nguy hiểm lắm."

Tôi ngạc nhiên: "Lâu nay có bị đ/ập trúng đâu."

Đỉnh đầu vang lên tiếng cười khẽ.

"Đi đêm lắm có ngày gặp m/a thôi."

Tôi im bặt. Đập người còn có lý lẽ.

Không may, giáo viên phòng y tế vắng mặt. Cố Quân Quyết đ/è tôi ngồi xuống ghế, tự tay xử lý vết thương. Bông gòn thấm th/uốc khẽ xoay trên trán.

Chỉ là vết xước nhẹ. Nhưng chàng thiếu niên trước mắt lại tập trung cẩn thận đến lạ.

Trước giờ, người này chỉ tồn tại trong những lời đồn - sinh ra đã ngậm thìa vàng, thân thế hùng mạnh, địa vị tôn quý.

Ý nghĩ kỳ quặc "Cậu ấm lại thân thiện thế sao?" vừa lóe lên, hai ánh mắt bất ngờ chạm nhau. Trong đồng tử đen kia, tôi thấy hình ảnh hoảng lo/ạn của chính mình.

Định quay đi, Cố Quân Quyết dùng ngón tay giữ ch/ặt mặt tôi: "Đừng động."

Mùi hương đặc trưng của thiếu niên xộc vào mũi, gương mặt góc cạnh lạnh lùng cách nhau chỉ tấc gang, như kẻ phá rối vô luật.

Khiến trái tim người ta đ/ập lo/ạn xạ, mất đi nhịp điệu.

Khốn khổ chịu đựng đến khi băng bó xong. Định cúi đầu chuồn mất, Cố Quân Quyết chặn lại đòi số liên lạc.

Tôi nói không tiện.

"Vậy tôi mời bạn ăn cơm."

Nếu không vì t/ai n/ạn hôm nay, bình thường dù đi ngang qua trăm lần, đối phương cũng chẳng để ý đến mình.

Không cùng đường, cần gì phải cố cưỡng ép. Tôi lắc đầu: "Không cần."

Như lúc kiên quyết đưa tôi đến phòng y tế, Cố Quân Quyết khom người, áp sát mặt tôi.

Giọng nói dịu dàng pha lẫn thái độ thành khẩn: "Bạn ơi, thương tình cho tôi cơ hội chuộc lỗi đi mà."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cô ấy đã quên cây hồng.

Chương 5
Bạn thân tôi mất liên lạc khi đang làm nhiệm vụ ngầm ở nước ngoài. Tôi đệ đơn lên tổ chức xin được đến hỗ trợ. Khi tìm thấy cô ấy ở hồ chứa nước, cô ấy đã bị tra tấn đến mức không còn hình dạng con người. May mắn thay, cô ấy không hé răng tiết lộ thân phận nên giữ được mạng. Sau đó mấy năm, chúng tôi trở thành tình nhân của hai tên đầu sỏ trong tổ chức tội phạm, phối hợp ăn ý, từng bước tiếp cận lõi. Cuối cùng vào ngày sinh nhật tuổi 29 của bạn thân, chúng tôi đã bắt gọn bọn chúng, hoàn thành nhiệm vụ! Nhìn tấm vé máy bay về nước trong tay, tôi sụp đổ khóc nức nở, không thể kìm nén. "Linh Linh, cơn ác mộng đã kết thúc rồi, chúng ta có thể về nhà rồi!" Đang định lấy quà sinh nhật chuẩn bị cho cô ấy, Lâm Linh chợt thở dài: "Ừ, lâu không về, không biết cây hồng nhà mình còn không nhỉ?" Cô ấy xúc động, nhưng tôi lại kinh hãi, tim đập thình thịch! Cha mẹ chúng tôi đều bị bọn buôn ma túy sát hại. Trước khi thi vào trường cảnh sát, chúng tôi đã biết sau này nhất định sẽ đối mặt với chúng. Bạn thân chỉ cây hồng thề ước: "Dưới gốc cây này chôn nắm tro tàn của song thân, nó không phải cây hồng mà là CÂY THÙ. Nếu một ngày ai trong chúng ta gặp nạn, hãy tìm cách nhắc đến ba chữ 'cây hồng'." Nghĩa là: "Tôi đã lộ thân phận, đừng tin bất cứ chữ nào tôi viết." Giờ đây, rõ ràng cô ấy không gặp nguy hiểm, lại trực tiếp nhắc đến ba chữ ấy trước mặt tôi. Cô ấy tuyệt đối không phải bạn thân của tôi! Vậy bạn thân của tôi đâu rồi? Người cùng tôi sống trong vòng vây suốt mấy năm, liều mình chiến đấu bằng niềm tin và sinh mạng ấy... rốt cuộc là ai?
Hiện đại
0