Mẫu Tử Song Sát

Chương 4

23/09/2025 13:14

4.

Anh trai, tỉnh đi! Chị dâu và con mất tích rồi.

Trong tiếng thét của tôi, mắt anh bỗng mở to, nhưng ánh nhìn trống rỗng và quái lạ. Anh há miệng phát ra một tiếng gào rít thê lương, âm thanh hoàn toàn không giống tiếng người.

Tôi sợ đến kinh h/ồn bạt vía, cố gắng hết sức giãy giụa để thoát khỏi vòng quấn của con rắn, nhưng sức nó mạnh đến đ/áng s/ợ, tôi không thể thoát ra được.

Cơ thể anh trai bắt đầu gi/ật mạnh, dưới da anh nổi lên từng bướu kì quái, như thể vô số rắn nhỏ đang luồn lách trong người anh.

Bất ngờ, da nứt toác từng mảnh, tôi nhìn thấy vô số rắn con bò chui ra từ trong thân thể, Chúng chen chúc, quằn quại, phát ra tiếng rít thật rùng rợn.

Có vài con no căng nằm im bất động, còn những con khác không có chỗ nên nhìn tôi với ánh mắt tham ăn đầy khát vọng.

Chúng nhanh chóng bò tới, trèo lên người tôi. Tôi cảm thấy da th!t bị x/é rá/ch, những rắn con cắn x/é làn da tôi bằng răng sắc nhọn.

Tôi tuyệt vọng nhắm mắt lại, chờ đợi cái ch*t đến. Ngay lúc nghìn cân treo sợi tóc ấy, tôi nghe một tiếng rít trầm. Con rắn lớn quấn quanh tôi bỗng bung ra, thân nó đ/ập mạnh một cái.

Tôi ngã xuống, bò loạng choạng nép sang một bên. Con rắn lớn ngoảnh đầu, chằm chằm nhìn về phía anh trai tôi.

Theo hướng nhìn của nó, tôi thấy thân anh trai đã phủ đầy rắn con, người anh gi/ật gi/ật dữ dội, dưới lớp da rắn con liên tục quẫy đạp.

Bỗng thân anh nảy lên một cái rồi rơi nặng xuống giường. Những rắn con trườn ra ồ ạt, bò tràn khắp căn phòng.

Con rắn lớn từ tốn bò đến, trên sàn đầy vệt nhớt nó để lại. Tôi sợ đến rụng rời tinh thần, cố vùng chạy nhưng đôi chân như mất cảm giác không nghe lời nữa.

Đuôi con rắn vung mạnh, quấn ch/ặt lấy tôi.

Khi nghĩ mình chắc chắn ch*t, con rắn đột nhiên dừng. Thân nó run lên dữ dội, đuôi vung một cái, quăng tôi sang một bên.

Tôi đ/ập vào tường, đ/au đến gần như ngất đi. Tôi lo sợ mình sẽ bị những con rắn này xuyên qua người. Nỗi k/inh h/oàng dâng trào.

“Nhược Yên? Sao thế? Đừng dọa chị!” giọng chị dâu vang lên bên tai. Trước khi ngất, hình như tôi còn nghe thấy chị ấy gọi tên tôi.

Tỉnh lại, tôi thấy mình nằm trong phòng b/ệnh viện. Mẹ đang nói chuyện với bác sĩ, thấy tôi tỉnh liền chạy đến:

“Sao thế? Mẹ còn phải chăm chị dâu con nữa chứ. Nửa đêm làm lo/ạn gì mà ngất trong phòng chị dâu thế?”

“Tiếng ngã to quá dọa mẹ cả đêm không chợp mắt, mệt ch*t mẹ rồi.”

Mẹ vừa than vãn, ánh mắt vẫn có phần chê bai. Tôi chưa kịp để mẹ nói tiếp đã kéo bà lại:

“Mẹ! Đêm qua nhà có rắn, mẹ có biết không? Một con to lắm.”

“Chị dâu và đứa bé biến mất, anh cũng… ch*t rồi. À, còn rất nhiều rắn nhỏ nữa.”

“Mẹ, có người nói nhà mình bị xà sát, mẹ biết xà sát không?”

Tôi vừa lo lắng vừa khóc, mẹ mệt mỏi ngắt lời:

“Mày đang nguyền rủa ai đấy? Suốt ngày không lấy chồng lại m/ê t/ín.”

Thấy tôi đẫm mồ hôi, khóc lóc, mẹ mới thở dài nói: “Anh con vẫn ổn, không tin thì về nhà mà xem.”

Tôi vội làm thủ tục xuất viện rồi về nhà ngay. Ở nhà, anh trai vẫn khỏe mạnh, chị dâu và con cũng như thường. Ngay khi thấy tôi về mọi người hỏi liệu tối qua mình có mơ ngủ rồi tự dọa mình không.

Anh trai còn để tôi véo lên mặt chứng minh: “Nhìn này, có nóng không? Tao bảo mày mơ thôi mà.”

Khi tôi bắt đầu định chấp nhận chuyện tối qua chỉ là mơ do mình nghe quá nhiều từ trên mạng thì nhìn thấy trên mặt anh một vết lõm to, rồi lại khôi phục về bình thường một cách vô tình.

Không đúng, quá bất thường. Bộ dạng anh trai khiến tôi có cảm giác như cơ thể anh bị khoét rỗng, chỉ còn lại lớp vỏ bên ngoài.

Anh tôi vẫn cứ nói tiếp, còn chị dâu ôm con cười bên cạnh anh trai, cảnh nhà đoàn viên hạnh phúc ấy lại khiến tôi thấy rùng mình.

Bởi nụ cười của chị dâu thật đ/áng s/ợ: da mặt chị bị kéo căng lên, nhưng khóe miệng lại hướng xuống.

Một trận lạnh chạy dọc sống lưng, cả người nổi hết da gà. Tôi không dám ở lại nữa, tìm cớ vội vã quay về phòng mình.

Vừa vào phòng, tôi lấy điện thoại nhắn tin cho người bạn mạng:

【Tôi thấy anh trai không ổn, họ như bị cái gì đó điều khiển. Có phải anh nói là xà sát không?】

Chờ mãi không thấy trả lời, tôi sốt ruột gọi thẳng ,may mà bên kia bắt máy ngay:

“Tối qua cô đã thấy tử-mẫu xà rồi phải không?”

Nhớ lại con rắn to và cả đám rắn con hôm trước, tim tôi thắt lại, tôi hỏi phải làm sao.

“Một khi tử-mẫu xà xuất hiện, chứng tỏ nó đã hình thành tới nửa chặng rồi, chỉ cần ăn thêm một người nữa thì rất khó thu phục.”

“Gửi vị trí cho tôi, tối nay phải xử lý nó.”

Tôi chợt thấy lời hắn nói: “chỉ cần ăn thêm một người…” khiến người ta rùng mình, liền hỏi: “Anh trai tôi… vẫn còn sống chứ?”

Không ngạc nhiên khi bên kia chần chừ một lúc rồi đáp: “Chỉ còn vỏ bọc còn thở được, nhưng anh ấy chưa biết mình đã ch*t.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7