Sau khi phá sản, tôi bị ép phải đi c/ầu x/in kẻ th/ù không đội trời chung.

Hắn ném chuỗi tràng hạt trên cổ tay vào n.g.ự.c tôi.

“Ăn đi, một viên mười vạn.”

Tôi kinh hãi, ăn gỗ?

Nhưng nghĩ đến món n/ợ chồng chất trong nhà, tôi nghiến răng c.ắ.n lên.

Lại nghe hắn lạnh giọng nói: “Tôi đâu có nói cho cậu dùng miệng ăn!”

Không dùng miệng thì dùng gì?

Chẳng lẽ dùng mông… đệt!

1

Người mà xui xẻo thì uống nước lạnh cũng kẹt răng.

Ai mà ngờ được Trình đại thiếu gia oai phong lẫm liệt, ba ngày trước còn đ.á.n.h nhau túi bụi với kẻ th/ù không đội trời chung, ba ngày sau đã bị ép đến mức phải đích thân tới cửa cầu người.

Ba ngày trước.

Tôi được người ta mời tới buổi tụ họp mùa xuân.

Buổi tụ họp của đám con nhà giàu, không phải phụ nữ thì cũng là ăn chơi, chẳng biết nói thế nào mà nói một hồi lại nói tới tôi.

Có người cười ám muội: “Trình thiếu, hai mươi rồi, cũng không còn là chim non nữa, sao? Còn không tìm ai lau s.ú.n.g à?”

Tôi còn chưa nói gì, một người khá thân với tôi đã mở miệng trêu chọc theo.

“Đúng thế còn gì! Trình thiếu của chúng ta, có mặt mũi có thân hình, lại còn là đại thiếu gia nhà họ Trình, sao lại nhịn được mà làm hòa thượng vậy?”

Hắn ghé lại ôm tôi cười: “Thiếu Thanh, mau cho anh em tụi tôi xem thử, có phải đường chỉ tay cũng mòn hết rồi không.”

Trong phòng lập tức cười ầm lên.

Lúc đó tôi chỉ thấy hơi bực bội, nhưng cũng không quá tức gi/ận.

Đám ăn chơi trác táng, trong đầu chỉ có mấy chuyện vớ vẩn đó.

Chỉ là tôi không chú ý thấy ánh mắt bọn họ nhìn tôi đã khác trước rất nhiều.

Nhưng chẳng ai nói ra, cứ để một mình tôi bị che mắt.

Có người đột nhiên lắc lắc điện thoại: “Anh M/ộ bọn họ cũng tới rồi, hay là gọi qua chung?”

M/ộ Thanh Dã, kẻ th/ù không đội trời chung của tôi.

Từ nhỏ chúng tôi đã nhìn nhau không thuận mắt.

Năm đó mẹ tôi rất muốn có con gái, kết quả sinh ra lại là một thằng nhóc.

Không còn cách nào, bà đành nuôi tôi như con gái, ngày nào cũng buộc tóc búi cho tôi, coi như an ủi.

Lúc mới vào mẫu giáo, M/ộ Thanh Dã là người chủ động tới tìm tôi chơi, tỏ ra rất thích tôi, nên tôi cũng coi hắn là bạn.

Tháng đầu tiên quen nhau, hai người thật sự đã có một khoảng thời gian rất thân thiết.

Cho tới khi tôi đang ngồi xổm chơi cát, có một thằng bé chạy tới vén váy tôi lên.

Vì nó là con trai nên tôi cũng không để ý lắm, nhưng M/ộ Thanh Dã lại nổi gi/ận.

Hắn đẩy thằng kia ngã xuống đất, hét lớn: “Sao cậu có thể vén váy em gái Thiếu Thanh!”

Lúc đó tôi đã có nhận thức về giới tính, cũng bắt đầu vì chuyện mặc váy mà cãi nhau với mẹ.

Nhưng cánh tay không vặn được bắp đùi, chỉ có thể miễn cưỡng nhịn xuống.

Cho nên khi tôi nghe thấy bốn chữ “em gái Thiếu Thanh”, đầu óc như n/ổ tung.

“M/ộ Thanh Dã, tôi là con trai!”

Hai người lập tức đứng cứng tại chỗ.

Hắn cho rằng tôi cố ý lừa hắn.

Tôi cho rằng hắn là bạn tốt của tôi, vậy mà lại coi tôi là con gái là coi thường tôi.

Tóm lại từ đó trở đi hai người trở thành kẻ th/ù không đội trời chung.

Tôi hừ lạnh một tiếng, mặt đầy khó chịu: “Hắn tới làm gì?”

Mọi người trong phòng đều quen biết nhau, đương nhiên biết tôi và M/ộ Thanh Dã không hợp, nhìn nhau một cái định thôi.

Nhưng cửa phòng bỗng bị đẩy ra, ngẩng đầu nhìn lên, không phải tên M/ộ Thanh Dã kia thì còn ai nữa.

Mẹ nó xui xẻo thật!

2

M/ộ Thanh Dã thản nhiên nói: “Không mời mà đến, không phiền chứ.”

Lời nói thì khách sáo, nhưng thực tế còn chưa chờ người khác đồng ý đã tự ngồi xuống.

Tôi hừ lạnh một tiếng, đặt mạnh chiếc ly trong tay xuống bàn.

“Phiền!”

“Mau cút đi!”

Trong phòng đa số đều là con một, gia thế tương đương.

Nhưng hết lần này tới lần khác, lúc tôi vẫn còn là một tên ăn chơi, thì M/ộ Thanh Dã đã nắm quyền trong nhà, nói một không hai.

Cho nên ba tôi thường khuyên tôi: “Biết con và thằng nhóc nhà họ M/ộ không hợp, nhưng ba con bây giờ đang hợp tác với nó, thiếu gia à, con bớt gây chuyện cho ba một chút đi.”

Không còn cách nào, kim chủ đã mở miệng, cầm tiền của người ta thì vẫn phải nghe lời một chút.

Vì thế cũng phải nửa năm rồi, tôi đều tránh M/ộ Thanh Dã mà đi.

Vốn tưởng làm vậy sẽ bình an vô sự, ai ngờ hắn biết rõ tôi ở đây mà vẫn cố tình tới, tám phần là muốn gây chuyện.

Thấy tôi không nể mặt như vậy, người ngồi bên cạnh muốn làm hòa liền ghé lại ôm tôi.

Hắn nháy mắt ra hiệu, một tay kéo tôi vào lòng: “Thiếu Thanh, đều cùng một vòng cả, ngẩng đầu không thấy cúi đầu cũng gặp, đừng làm căng quá.”

Động tác của hắn rất lớn, lại quá thân mật, tôi lập tức đẩy hắn ra, cau mày cảnh cáo.

“Đừng có nói với tôi mấy lời đó!”

Người trước mặt bị mất mặt, sắc mặt hơi khó coi.

Sự chú ý của mọi người đều bị tôi thu hút, nhưng không ai chú ý thấy khi người kia ôm tôi, trong mắt M/ộ Thanh Dã lóe lên ánh lạnh.

Buổi tụ tập vì M/ộ Thanh Dã xuất hiện mà tan không vui.

Tôi đi vệ sinh xong, chuẩn bị xuống bãi đỗ xe dưới hầm lái xe về, ai ngờ vừa mở cửa xe đã bị người ta đẩy mạnh một cái, m.ô.n.g chổng lên bị ép vào ghế lái.

“Đệt! Mẹ nó anh là ai!”

“Buông ông đây ra!”

Người phía sau không nói gì, chỉ có bàn tay to siết mạnh lại, bóp đến mức tôi kêu oai oái.

Âm thanh vang dội cả bãi đỗ xe dưới hầm.

“Đ//ịt mẹ đồ ng/u chó! Mau thả ông đây ra!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm