Ba xuân ấm áp

Chương 4

12/10/2025 09:24

Tối nay bố tôi lại nấu cơm.

Từ năm ba tuổi tôi đã phải đứng ghế rửa bát, mọi việc nhà đều do tôi làm.

Bố tôi xưa nay chưa tắm chưa nấu cơm, huống chi là làm việc nhà.

Bà nội lúc sống từng nói: Đàn ông vô tích sự mới vào bếp.

Bố tôi không biết làm việc nhà, càng không biết nấu ăn.

Hôm nay ông làm món cá, không rõ bắt ở đâu.

Ông làm mắm cá, dứt khoát mổ cá phi lê, thái sợi, bỏ xươ/ng, ướp gia vị xanh và mỡ rồi hấp cách thủy.

Sau đó đ/ập thêm quả trứng gà.

Mùi thơm phức bốc lên.

Tôi nuốt nước miếng ực ực.

Đây chắc chắn không phải là ông bố cũ.

Người nấu ăn ngon thế, lại tốt với tôi thế, là ai đây? Phải mẹ tôi chăng?

Tôi nhớ những ngày đầu mẹ mất, bố tôi ngày nào cũng đ/á/nh tôi.

Đêm đêm tôi lén ra m/ộ mẹ khóc.

Tôi nhớ mẹ lắm.

Tôi còn trồng một cây non bên m/ộ.

Mơ màng nghĩ như nàng Lọ Lem trong truyện, cây sẽ hóa bà tiên giúp đỡ.

Nhưng mụ mẹ kế đ/áng s/ợ cũng xuất hiện.

Tôi bị đ/á/nh suốt ba tháng, lưng bỏng rát vì nước sôi.

Đến cơm trộn nước mắm cũng chẳng có mà ăn.

Mẹ tôi vẫn không hiện về.

Bây giờ... có phải mẹ đã trở lại?

Tôi trấn tĩnh, chạy lại giúp bố dọn mâm.

"Con cá này bố bắt ở đâu thế ạ?"

Tôi hỏi.

Bố đáp: "Bắt ở hồ nước".

Sau làng có cái hồ sâu cả chục mét, nước lạnh buốt, từng có mấy cô gái trầm mình nên nước như đóng băng vậy.

Giữa trưa hè nhảy xuống cũng run cầm cập.

Huống chi giờ mới qua tiết Cốc Vũ.

Nước lạnh đến mức không thể xuống được.

Tháng trước, bố và mẹ kế bảo đợi tôi có kinh nguyệt sẽ gả chồng, con gái lớn phải lấy chồng sớm! Học hành gì cho hư thân.

Tôi sợ quá, khóc lóc ngâm mình trong hồ nước lạnh để trì hoãn kỳ kinh.

Cái thứ nước ấy lạnh thấu xươ/ng.

Nước đen ngòm, không thấy đáy.

Cá dưới đáy hồ làm sao bắt được?

Tôi ngoảnh nhìn chum nước trong bếp đầy ắp cá sống, lưng sởn đầy gai ốc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm