Xuân Nhật Nhập Mộng

Chương 1

14/04/2025 16:07

Tiểu tướng quân trẻ tuổi Tiêu Miễn dũng mãnh thiện chiến, trên chiến trường bị trọng thương, người đầm đìa m/áu tươi được khiêng về, chỉ còn nửa cái mạng.

Hắn là đ/ộc tử của gia tộc họ Tiêu.

Lão phu nhân họ Tiêu sớm góa bụa, sắp phải đưa tiễn đứa con tóc xanh bằng mái tóc bạc, liền có người hiến kế bà ta phối minh hôn cho con trai.

Tiểu thư nhà ta Lâm Nhược Chiêu hăm hở làm mai mối, dẫn ta ra mắt Tiêu lão phu nhân.

Thân khế của ta nằm trong tay tiểu thư, căn bản không thể chống cự.

Tiểu thư nói, nếu ta không chịu gả, sẽ giao ta cho lão thái giám cáo lão hồi hương.

Ta biết nàng vẫn canh cánh mối tình cũ giữa ta với cô trượng, liền quỳ xuống thề đ/ộc trước trời xanh rằng ta tuyệt không dám vượt phận.

Tiểu thư tức gi/ận trỏ mạnh vào trán ta:

"Thề thốt đáng mấy đồng? Ngươi xem ng/ực mình đi, chẳng biết quyến rũ lắm sao?"

Ta co rúm ng/ực lại, nước mắt lặng lẽ rơi.

"Ngày ngày đội hai cái bánh bao to tướng trước mặt đàn ông, ai nhìn chẳng muốn nếm thử mặn nhạt? Chẳng phải ta không tin ngươi, mà là ta chẳng tin đàn ông!"

Tiểu thư thu lại vẻ hung dữ, cúi xuống lau khô nước mắt cho ta.

"Nhà họ Tiêu môn đệ cao vời vợi thế. Nếu không phải mẫu thân ta cùng Tiêu lão phu nhân là cố giao, hôn sự tốt đẹp bậc nhất này chẳng biết đã bị ai tranh mất."

Ta ngậm lệ, giọng chua xót: "Tiểu thư, tiện nô không muốn phối minh hôn, chi bằng cho nô tới hậu trường..."

Chưa dứt lời, "bạt bạt" hai cái t/át giáng xuống mặt.

Mặt ta nóng rát như lửa đ/ốt.

"Ngọc Trâm, ngươi đừng có được voi đòi tiên! Nếu không phải ta đứng ra bảo lãnh, cái dáng điệu d/âm đãng này của ngươi, Tiêu lão phu nhân còn chẳng thèm nhìn! Liệu có xứng đậu minh hôn với Tiêu tướng quân?"

Ta vừa muốn mở miệng nói với tiểu thư rằng ta đã bó ng/ực ch/ặt nhất, thường ngày mặc áo kín cổng cao tường, mùa hè nóng nực đến nỗi nổi rôm sảy. Xin nàng tha cho.

Đúng lúc ấy, Quản sự m/ập mạp hớt hải chạy vào:

"Tiểu... tiểu thư. Phủ tướng quân sai người đến báo, Tiêu tướng quân đã tỉnh rồi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam chính bạch nguyệt quang trở về

Chương 12
Tôi xuyên thành nhân vật phụ ác độc chuyên đi tranh giành trong truyện đoàn sủng. Nhưng bản thân tôi vốn là đứa vô cùng sợ xung đột và gây rắc rối, lúc nào cũng cảm thấy mình không xứng đáng. Thế là từ đó tôi hoàn toàn từ bỏ việc tranh giành với Thời An, thụ chính được cả nhóm người yêu thương. Tôi học cách an phận thủ thường, họ bảo gì tôi cũng ngoan ngoãn nghe theo. Anh trai mang quà nước ngoài về, nói sẽ dành món hàng giới hạn đó cho Thời An. Tôi gật đầu như đương nhiên: “Vâng ạ.” Bố muốn giao một vị trí quan trọng trong công ty cho Thời An, nói rằng cậu ấy giỏi hơn. Tôi tỏ vẻ thông cảm: “Được ạ.” Thấy tôi biểu hiện khá hơn hẳn, người nhà do dự không biết có nên tổ chức sinh nhật cho tôi không. Tôi hiểu chuyện từ chối: “Không cần đâu ạ.” ... Các nhu cầu về vật chất lẫn tinh thần, tôi đều không dám đòi hỏi họ nữa. Ai ngờ họ lại trở nên hoảng hốt khác thường, chủ động mang đến đủ loại tài nguyên quý giá. Tôi hoảng sợ lùi lại, bị một người đàn ông cao to đẹp trai ôm chặt trong vòng tay bảo vệ. Đêm khuya, anh khàn giọng thì thầm bên tai tôi: “Cưng à, tối nay dùng tư thế đó nhé?” Tôi không nghĩ ngợi, vô thức định đồng ý: “Ừ… ơ?”
1.19 K
2 Phương Lê Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm