Ánh nắng xuyên qua lớp rèm cửa mỏng manh, nhảy múa trên mu bàn tay nhỏ bé của tôi. Tôi ngồi bật dậy, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cảm giác cạnh bàn gỗ đ/ập nát hộp sọ vẫn còn chân thực đến mức tôi vô thức đưa tay lên sờ trán.
Không có m/áu. Không có vết s/ẹo nào cả.
Tôi nhìn xuống tờ lịch trên tường: Ngày 1 tháng 6. Ngày Quốc tế Thiếu nhi. Và cũng là một năm trước cái đêm mưa định mệnh đó. Tôi đã thực sự trở lại. Ông trời không lấy đi mạng sống của tôi, mà cho tôi một cơ hội để kéo những con q/uỷ xuống địa ngục cùng mình.
"Linh! Con ranh kia, dậy nấu mì cho tao mau lên!"
Tiếng quát của ông Thắng từ phòng khách dội vào. Giọng nói đó, âm thanh của những cơn á/c mộng. Kiếp trước, mỗi khi nghe thấy tiếng gọi này, tim tôi sẽ đ/ập lo/ạn xạ, chân tay r/un r/ẩy vì sợ hãi. Nhưng bây giờ, tôi chỉ cảm thấy một sự gh/ê t/ởm lợm giọng.
Tôi bước xuống giường, nhìn mình trong gương. Đôi mắt tôi không còn ánh lên sự ngây thơ của một đứa trẻ lên bảy. Nó sâu hoắm, tĩnh lặng như mặt hồ vào đêm mùa đông. Tôi vơ lấy chiếc kéo nhỏ trên bàn học, giấu vào trong túi quần đồng phục, rồi lẳng lặng bước ra ngoài.
Trong phòng khách, ông Thắng đang nằm ườn trên ghế sofa, xung quanh là vỏ lon bia và những tờ phơi đề. Mẹ tôi, bà Hạnh, đang ngồi tô son trước gương lớn. Bà ta nhìn thấy tôi qua gương, khẽ nhíu mày:
"Sao mặt mày lầm lì thế? Đi nấu mì cho chú Thắng nhanh đi, rồi còn chuẩn bị tối nay mẹ đưa đi chơi."
Đi chơi? Tôi biết thừa. Tối nay bà ta sẽ dắt tôi đến một bữa tiệc của những gã đàn ông bụng phệ để bà ta dễ bề "làm ăn", để tôi ngồi ở một góc tối chịu đựng những ánh nhìn thèm khồng và những cái vuốt ve gh/ê t/ởm của bạn bè bà ta.
"Vâng, mẹ," tôi đáp, giọng thản nhiên đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên. Không r/un r/ẩy. Không khóc lóc.
Tôi vào bếp, bắt đầu đun nước. Trong lúc chờ đợi, tôi quan sát kỹ căn nhà. Mọi ngõ ngách, mọi kẽ hở đều được tôi ghi nhớ. Tôi cần bằng chứng. Ở kiếp này, cái ch*t là quá nhẹ nhàng cho chúng. Tôi muốn chúng phải tan nát từ bên trong, phải chịu sự s/ỉ nh/ục trước khi bước vào lồng sắt.
Tôi nhìn thấy chiếc điện thoại cũ của mẹ đặt trên bàn bếp. Bà ta vừa đổi điện thoại mới nên chiếc này bị vứt xó. Tôi lén lấy nó, giấu vào trong ngăn tủ đựng gạo. Đây sẽ là "mắt thần" của tôi.
Khi bê bát mì ra, tôi cố tình trượt chân, để một ít nước dùng nóng hổi b/ắn vào tay ông Thắng.
"Con chó này! Mày muốn ch*t hả?" – Ông ta bật dậy, giơ tay định giáng một cú t/át như mọi khi.
Tôi không né tránh. Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta, môi khẽ nở một nụ cười mỉm lạnh lẽo. Ánh mắt đó khiến tay ông ta khựng lại giữa không trung. Một thoáng sợ hãi mơ hồ hiện lên trong mắt gã đàn ông tồi tệ đó. Hắn cảm thấy đứa trẻ trước mặt có gì đó... không đúng.
"Con xin lỗi chú," tôi nói, giọng đều đều. "Chú Thắng ơi, lúc nãy con thấy có mấy chú xăm trổ đứng đầu ngõ hỏi nhà mình đấy. Hình như họ tìm người tên Thắng."
Mặt Thắng c/ắt không còn một giọt m/áu. Hắn là kẻ c/ờ b/ạc, n/ợ nần chồng chất là chuyện đương nhiên. Kiếp trước, hắn luôn giấu mẹ tôi về những khoản n/ợ cho đến khi bị bọn chúng đến tận nhà đòi mạng.
"Mày... mày nói thật không?" Hắn lắp bắp.
"Vâng, họ trông hung dữ lắm. Con sợ quá nên chạy vào nhà ngay."
Tôi biết mình vừa gieo một hạt giống nghi ngờ và sợ hãi vào lòng hắn. Hắn sẽ bắt đầu lo sốt vó, bắt đầu tìm cách xoay tiền, và kẻ duy nhất hắn có thể bòn rút chính là mẹ tôi – người đang giấu riêng một khoản tiết kiệm mà hắn chưa hề biết.
Buổi chiều, khi mẹ tôi đi tắm, tôi lẻn vào phòng bà ta. Tôi lục tìm trong ngăn kéo bí mật dưới đáy tủ quần áo. Đây rồi. Cuốn sổ tiết kiệm và mấy chỉ vàng bà ta tích cóp được từ những việc làm không sạch sẽ.
Tôi không lấy chúng. Tôi chỉ dùng chiếc điện thoại cũ chụp lại tất cả, rồi gửi những bức ảnh đó vào chính số điện thoại của ông Thắng bằng một tài khoản ẩn danh trên mạng, kèm theo một dòng tin nhắn ngắn gọn: "Vợ mày đang định bỏ trốn với nhân tình và số tiền này đấy."
Tôi biết rõ tính cách của hai kẻ này. Thắng tham lam và vũ phu, Hạnh ích kỷ và mưu mô. Khi lợi ích bị chạm đến, sự liên kết lỏng lẻo giữa chúng sẽ vỡ vụn.
Tối hôm đó, không khí trong nhà đặc quánh lại. Ông Thắng nhìn mẹ tôi bằng ánh mắt hình viên đạn, còn mẹ tôi thì bồn chồn không yên vì liên tục có những cuộc gọi lạ thực chất là do tôi dùng phần mềm tạo số ảo để quấy rối.
Tôi ngồi ở góc khuất cầu thang, nhìn hai kẻ đó đang dần rơi vào cái bẫy của chính mình. Một đứa trẻ bảy tuổi không thể dùng sức mạnh để thắng hai người lớn, nhưng một linh h/ồn oán h/ận thì có thể dùng sự mục nát của chính họ để tiêu diệt họ.
"Mẹ ơi, chú Thắng ơi," tôi thì thầm trong bóng tối, nụ cười trên môi càng lúc càng sâu. "Mọi thứ chỉ mới bắt đầu thôi. Đêm mưa năm sau, người nằm dưới đất... sẽ không phải là tôi."