Trận á/c chiến với Chúa tể rừng xanh trong Vô Vo/ng Nhai khiến ta bị thương cực nặng, hơn nữa vì không được chữa trị kịp thời, yêu khí đã tổn thương đến căn cốt.

Tu vi của ta không những không tiến bộ, ngược lại còn thụt lùi.

"Chưởng môn sư huynh, Sở Mặc ch*t rồi, đệ muốn bế quan." Ta nói với chưởng môn.

Chưởng môn đồng ý.

Lần bế quan này, kéo dài mười năm.

Mười năm sau, cuối cùng ta cũng dưỡng xong thương thế, bước ra khỏi sơn động.

Bên ngoài thiên địa đã đổi thay.

Sở Mặc từ Mê Hải trở về, trở thành M/a tôn, hắn thôn tính các môn phái lớn nhỏ, thần cản gi*t thần, phật cản gi*t phật.

Tất cả mọi người đều r/un r/ẩy phủ phục dưới chân hắn.

Ngày hôm ấy nắng gắt th/iêu đ/ốt lòng người, hắn dẫn theo vô số thuộc hạ tấn công lên Huyễn Hải Tông, vây hãm mọi người Huyễn Hải Tông trong trận pháp.

Dù biết đây là một cuốn tiểu thuyết, Huyễn Hải Tông diệt vo/ng là tình tiết cần thiết, nhưng ta vẫn khó lòng kiểm soát được tình cảm nảy sinh, không nỡ nhìn tông môn bị hủy.

"Sở Mặc, Huyễn Hải Tông chúng ta đối xử với ngươi không tệ, tại sao lại lấy oán báo ân?" Chưởng môn sư huynh nói.

Sở Mặc ngồi trên bảo tọa hoa lệ, tay chống cằm, cười nói: "Chính vì niệm tình xưa, bản tôn mới không gi*t ngươi, còn về việc ngươi nói đối xử với ta không tệ?"

Hắn cười khẽ một tiếng, ánh mắt u tối b/ắn về phía ta: "Tần Giác, ngươi thấy thế nào?"

Ta cầm linh ki/ếm, im lặng không nói.

Giọng Sở Mặc êm dịu: "Năm đó ngươi một ki/ếm đ/âm thủng đan điền, moi kim đan của ta, có từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay?"

Mọi người kh/iếp s/ợ.

"Bạch Vân Phong Tần Giác tiên nhân, là một kẻ tiểu nhân bỉ ổi vô liêm sỉ, đi theo tà đạo!" Thuộc hạ của hắn hô lớn: "Năm đó hắn thu dưỡng M/a tôn, chính là vì muốn đoạt lấy kim đan, nâng cao tu vi bản thân!"

Đám thuộc hạ lấy ra một cuộn giấy, bắt đầu đọc từng điều từng điều một, lôi hết những chuyện nát bét ta từng làm ra, bao gồm tr/ộm gà bắt chó, xuống núi đ/á/nh bạc, đương nhiên cũng bao gồm cả tr/ộm hạc tiên, nướng cá chép gấm, và cả tội vì tò mò mà nhìn tr/ộm chưởng môn sư huynh tắm.

Tay cầm ki/ếm của ta khẽ r/un r/ẩy.

Dưới ánh mắt phẫn nộ của mọi người Huyễn Hải Tông, hai má ta đỏ bừng, h/ận không thể chui xuống đất.

Ta cứ tưởng Sở Mặc lên núi b/áo th/ù, ta chỉ cần ch*t để trả n/ợ là xong, không ngờ còn phải trải qua cảnh "ch*t xã hội" thế này.

Sở Mặc, ngươi đ/ộc lắm! Thế mà ngay cả chuyện nhỏ nhặt hai mươi năm trước cũng nhớ rõ như vậy!

Thuộc hạ của hắn đọc xong bản cáo trạng, toàn thể im phăng phắc.

Mọi người đều nhìn ta với ánh mắt gi/ận dữ.

Khi Sở Mặc u u minh minh mở miệng, nói ra câu "Chỉ cần các ngươi giao Tần Giác tiên nhân và Bạch Vân Phong ra, bản tôn sẽ tha cho Huyễn Hải Tông", toàn trường thế mà không một ai phản đối, dâng thẳng ta lên luôn.

Cứ như vậy, ta bị Sở Mặc nh/ốt vào phòng tối.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lầm tưởng Cửu Thiên Tuế là đầu bài để kiểm hàng.

Chương 8
Để tránh né thánh chỉ bắt đi hòa thân với man di, ta ôm theo ngàn lượng bạc lẻn vào Túy Hoa Âm - lầu xanh đắt đỏ nhất kinh thành. Đêm nay, ta sẽ tự h/ủy ho/ại chính mình. Tìm đại một gã đàn ông, phá bỏ tri/nh ti/ết, khiến cả kinh thành dậy sóng. Như thế, phụ hoàng còn đem ta gả đi được nữa hay không? Khi đẩy cửa phòng hạng Thiên, bên trong không thắp đèn, chỉ có mùi m/áu tanh nồng. Dưới ánh trăng, ta thấy một nam tử ngồi trên sập, dáng người hiên ngang, đang chậm rãi lau tay. Thấy hắn bọc kín mít, ngay cả cổ áo cũng cài ch/ặt tận trên, ta không khỏi nhíu mày bất mãn: "Đầu bài Túy Hoa Âm này bày vẽ gh/ê thật. Đã ra b/án mặt thì sao dám không hiểu quy củ?" Động tác lau tay của nam tử khựng lại. Hắn từ từ ngẩng mắt, đôi mắt trong đêm tối sáng rợn người, như sói hoang nơi săn trường ta từng gặp. "Quy củ?" Giọng hắn khàn khàn, thoảng vẻ âm lãnh khó tả, khiến người nghe lạnh gáy. Nếu là quý nữ bình thường, sợ đã h/ồn xiêu phách lạc. Nhưng ta không phải. Ta là Chiêu Hoa công chúa Lý Lệnh Nguyệt - kẻ tiếng x/ấu đầy mình nhất Đại Ngụy triều. Ta không sợ đàn ông hung dữ, chỉ sợ đàn ông bất lực. "Sao? Còn cần bổn cung dạy ngươi?" Ta khép cửa, đ/ập ngàn lượng bạc lên bàn, nhờ hơi men xông thẳng về phía hắn. "Đã làm nghề này thì phải có giác ngộ. Mặc kín cổng cao tường thế này, chờ ân khách tự tay cởi xiêm y cho ngươi sao?" #BERE
Cổ trang
Ngôn Tình
1.63 K
NGƯỜI MAI TÁNG Chương 250: Thi Biến Trong Bệnh Viện