Trận á/c chiến với Chúa tể rừng xanh trong Vô Vo/ng Nhai khiến ta bị thương cực nặng, hơn nữa vì không được chữa trị kịp thời, yêu khí đã tổn thương đến căn cốt.

Tu vi của ta không những không tiến bộ, ngược lại còn thụt lùi.

"Chưởng môn sư huynh, Sở Mặc ch*t rồi, đệ muốn bế quan." Ta nói với chưởng môn.

Chưởng môn đồng ý.

Lần bế quan này, kéo dài mười năm.

Mười năm sau, cuối cùng ta cũng dưỡng xong thương thế, bước ra khỏi sơn động.

Bên ngoài thiên địa đã đổi thay.

Sở Mặc từ Mê Hải trở về, trở thành M/a tôn, hắn thôn tính các môn phái lớn nhỏ, thần cản gi*t thần, phật cản gi*t phật.

Tất cả mọi người đều r/un r/ẩy phủ phục dưới chân hắn.

Ngày hôm ấy nắng gắt th/iêu đ/ốt lòng người, hắn dẫn theo vô số thuộc hạ tấn công lên Huyễn Hải Tông, vây hãm mọi người Huyễn Hải Tông trong trận pháp.

Dù biết đây là một cuốn tiểu thuyết, Huyễn Hải Tông diệt vo/ng là tình tiết cần thiết, nhưng ta vẫn khó lòng kiểm soát được tình cảm nảy sinh, không nỡ nhìn tông môn bị hủy.

"Sở Mặc, Huyễn Hải Tông chúng ta đối xử với ngươi không tệ, tại sao lại lấy oán báo ân?" Chưởng môn sư huynh nói.

Sở Mặc ngồi trên bảo tọa hoa lệ, tay chống cằm, cười nói: "Chính vì niệm tình xưa, bản tôn mới không gi*t ngươi, còn về việc ngươi nói đối xử với ta không tệ?"

Hắn cười khẽ một tiếng, ánh mắt u tối b/ắn về phía ta: "Tần Giác, ngươi thấy thế nào?"

Ta cầm linh ki/ếm, im lặng không nói.

Giọng Sở Mặc êm dịu: "Năm đó ngươi một ki/ếm đ/âm thủng đan điền, moi kim đan của ta, có từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay?"

Mọi người kh/iếp s/ợ.

"Bạch Vân Phong Tần Giác tiên nhân, là một kẻ tiểu nhân bỉ ổi vô liêm sỉ, đi theo tà đạo!" Thuộc hạ của hắn hô lớn: "Năm đó hắn thu dưỡng M/a tôn, chính là vì muốn đoạt lấy kim đan, nâng cao tu vi bản thân!"

Đám thuộc hạ lấy ra một cuộn giấy, bắt đầu đọc từng điều từng điều một, lôi hết những chuyện nát bét ta từng làm ra, bao gồm tr/ộm gà bắt chó, xuống núi đá/nh bạc, đương nhiên cũng bao gồm cả tr/ộm hạc tiên, nướng cá chép gấm, và cả tội vì tò mò mà nhìn tr/ộm chưởng môn sư huynh tắm.

Tay cầm ki/ếm của ta khẽ r/un r/ẩy.

Dưới ánh mắt phẫn nộ của mọi người Huyễn Hải Tông, hai má ta đỏ bừng, h/ận không thể chui xuống đất.

Ta cứ tưởng Sở Mặc lên núi b/áo th/ù, ta chỉ cần ch*t để trả n/ợ là xong, không ngờ còn phải trải qua cảnh "ch*t xã hội" thế này.

Sở Mặc, ngươi đ/ộc lắm! Thế mà ngay cả chuyện nhỏ nhặt hai mươi năm trước cũng nhớ rõ như vậy!

Thuộc hạ của hắn đọc xong bản cáo trạng, toàn thể im phăng phắc.

Mọi người đều nhìn ta với ánh mắt gi/ận dữ.

Khi Sở Mặc u u minh minh mở miệng, nói ra câu "Chỉ cần các ngươi giao Tần Giác tiên nhân và Bạch Vân Phong ra, bản tôn sẽ tha cho Huyễn Hải Tông", toàn trường thế mà không một ai phản đối, dâng thẳng ta lên luôn.

Cứ như vậy, ta bị Sở Mặc nh/ốt vào phòng tối.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
4 Ôn Cố Chương 13
9 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Bên vực thẳm Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm