Hệ thống lại âm u bổ thêm một nhát:
【Ký chủ không được trì hoãn nữa, hãy nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ.】
“007, mày không thể để người ta ngủ yên một giấc à? Ngày nào cũng điện với đe dọa, tin không tao lắc Trình M/ộ Vân dậy, nói cho anh ta biết tao là gián điệp do Lâm Cạnh Sơ cài vào?!”
【Cảnh cáo ký chủ, nghiêm cấm tiết lộ thiết lập cốt truyện cốt lõi.】
“Thiết lập cái con khỉ!”
【……】
【……】
Cãi nhau một tiếng đồng hồ, tôi bị điện đến rã rời, mềm nhũn dựa vào lòng Trình M/ộ Vân.
Bên tai là tiếng thở đều đặn.
Trong mơ anh còn nhíu mày, tôi nín thở, cẩn thận ghé lại.
Hôn từng chút lên sống mũi cao, đôi môi mềm, và nốt ruồi nhỏ dưới mắt.
“Đáng thương thật, Trình M/ộ Vân.”
Người anh yêu hết lòng… lại là một kẻ lừa dối.
Từ lần gặp đầu khiến anh rung động, đến nụ hôn x/á/c nhận qu/an h/ệ, rồi những lần dây dưa đến tận cùng trên giường.
Tất cả… đều là lừa dối có tính toán.
Trình M/ộ Vân, nếu sau này anh biết được…
Anh sẽ h/ận tôi đến mức nào đây?
03
Tôi xuyên vào một cuốn sách, trở thành mối tình đầu cặn bã của nam chính Trình M/ộ Vân.
Trong sách không miêu tả nhiều về nhân vật này, chỉ vài dòng ngắn gọn: bạn thân của phản diện Lâm Cạnh Sơ, dưới sự sai khiến tiếp cận Trình M/ộ Vân, dùng thân phận người yêu để moi bí mật thương mại của tập đoàn họ Trình, khiến nhà họ Trình phá sản, sau đó nhận tiền rồi bốc hơi khỏi thế gian.
Cuối cùng bị nam chính Trình M/ộ Vân trả th/ù đi/ên cuồ/ng cùng với Lâm Cạnh Sơ.
Chữ thì ít ỏi, giá mà cuộc sống cũng đơn giản như phần tóm tắt thì tốt.
Nhảy từ đoạn này sang đoạn khác, yêu h/ận tình th/ù, chi tiết vụn vặt đều bị lược bỏ, kết cục nhẹ nhàng.
Nhưng tôi là con người.
Không phải những dòng chữ vô cảm, cũng không phải chuỗi dữ liệu lạnh lẽo của hệ thống.
Tôi xuyên đến quá sớm.
Với thân phận Giang Tuỳ trong sách, tôi đã sống ở thế giới này hơn mười năm.
Nếu đủ thông minh, tôi nên coi đây chỉ là một cuốn sách, không cần có tình cảm dư thừa.
Hoàn thành nhiệm vụ, rồi rời đi, coi như chưa từng có gì xảy ra.
Nhưng tôi không đủ thông minh.
Tôi không thể lạnh lùng như một cỗ máy mà đi hết cốt truyện.
Với tôi…
Họ không phải phản diện hay nam chính.
Mà là bạn bè… và người tôi yêu.
04
Cuối tuần, Lâm Cạnh Sơ hẹn tôi đến trường đua ngựa ngoại ô.
Hắn mặc bộ đồ cưỡi ngựa chỉnh tề, cười vẫy tay:
“A Tuỳ, lại đây.”
Tôi xoay người xuống ngựa, đưa dây cương cho người giữ ngựa, tháo găng tay đi tới.
Lâm Cạnh Sơ đưa cho tôi một chai nước, thân mật khoác vai:
“Sao rồi, A Tuỳ?”
Tôi nhận lấy, mở nắp uống một ngụm, chất lỏng mát lạnh trượt xuống cổ họng, nhưng không dập tắt được sự bứt rứt trong tim:
“Gần đây Trình M/ộ Vân đang theo dự án mới, dữ liệu cốt lõi đều khóa trong két, không dễ lấy.”
Hắn nhìn tôi rất lâu, như nhận ra sự qua loa.
Khẽ cong môi:
“A Tuỳ, cậu còn nhớ hồi nhỏ ở cô nhi viện không? Cậu không thích nói chuyện, lúc nào cũng bị b/ắt n/ạt."
“Tôi dạy cậu đ/á/nh nhau, dẫn cậu đi trả đũa. Nhớ thật đấy."
“A Tuỳ, cậu là người bạn duy nhất của tôi, chúng ta đã nói sẽ luôn đứng cùng một phía, cậu không được quên.”
Tôi cúi đầu, thấp giọng:
“Nhớ.”
Khi tôi xuyên tới, Giang Tuỳ mới sáu tuổi, sống trong cô nhi viện, ăn không no mặc không ấm, g/ầy như que củi.
Bọn trẻ lớn chặn tôi trong phòng tạp vật.
Theo chỉ dẫn của hệ thống, tôi nên ngoan ngoãn bị đ/á/nh, lén khóc, chờ Lâm Cạnh Sơ đến c/ứu.