Nắng Và Hoa Hồng

Chương 14

12/04/2025 20:45

Hôm đó, Lục Trạch rốt cuộc đã không đuổi theo.

Anh ta có tình cảm và áy náy với Cố Tự Nhu.

Nhưng đồng thời... không tránh khỏi cảm giác nặng nề.

Cố Tự Nhu muốn một tình yêu bình thường nên trước mặt cô ta, Lục Trạch buộc phải kìm nén b/ạo l/ực, gồng mình nhẫn nhịn để đóng vai người bạn trai "tạm chấp nhận được".

Nhưng trước mặt tôi, anh ta có thể vứt bỏ hết mọi lớp vỏ bọc.

Bao nhiêu u ám, bẩn thỉu... đều phơi bày hết.

Tôi đón nhận tất cả.

Một tuần trôi qua, khi tôi cảm nhận cán cân của Lục Trạch đang dần nghiêng về phía mình...

Cố Tự Nhu vẫn đang hờn dỗi Lục Trạch, đăng một dòng trạng thái kèm theo là hình ảnh giấy khám th/ai và phiếu x/á/c nhận ph/á th/ai.

Lúc nhìn thấy dòng trạng thái ấy, Lục Trạch đang lái xe.

Anh ta bỗng nhiên đỏ mắt, phanh gấp bên lề đường, cầm điện thoại gọi cho Cố Tự Nhu:

"Sao em dám?!"

Đầu dây bên kia là tiếng nức nở nghẹn ngào.

Cố Tự Nhu khóc thút thít nói: "Anh Trạch, em đã bỏ chạy khỏi phòng phẫu thuật. Em không đành lòng gi*t đứa con của chúng ta."

Lục Trạch thở phào nhẹ nhõm.

Anh ta còn chưa kịp tận hưởng niềm vui "tìm lại thứ đã mất", Cố Tự Nhu đã nói tiếp:

"Em yêu con của chúng ta, cho nên em không muốn bên cạnh cha đứa bé có người phụ nữ khác."

Ngón tay Lục Trạch siết ch/ặt, khớp xươ/ng trắng bệch.

Một tên đi/ên cuồ/ng b/ạo l/ực gh/ét nhất điều gì?

Gh/ét nhất bị đe dọa.

Đe dọa chỉ khiến ham muốn b/ạo l/ực trỗi dậy.

Nhưng lúc này Lục Trạch không thể từ chối.

Anh ta quan tâm đến đứa bé.

Thật buồn cười, một kẻ thối nát đến tận xươ/ng tủy lại ám ảnh với việc truyền lại thứ gen tồi tệ của mình.

Tôi nhìn vẻ mặt nổi gân xanh của Lục Trạch, bật cười.

Áp sát điện thoại, tôi thì thầm:

"Vâng, cô Cố. Tôi đảm bảo sau này sẽ không xuất hiện bên cạnh anh Lục nữa."

Nói xong, tôi tháo dây an toàn, mở cửa bước xuống xe.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm