Nhìn thấy chiếc giường trống không và tôi đang đứng trên nền đất, cả hai đều sững người một chút.
“Ranh con, mày...”
Trưởng thôn lên tiếng với vẻ nghi hoặc, ánh mắt liếc về phía giỏ nấm.
Tôi kìm nén trái tim đang đ/ập thình thịch, cố nặn ra một vẻ mặt rụt rè, sợ sệt, bắt chước dáng vẻ cam chịu của mẹ trước đây, chỉ tay vào giỏ nấm.
“Ông trưởng thôn, ông chủ Triệu, nấm xong rồi ạ. Có điều... trước khi hôn mê, mẹ cháu dặn lại rằng nấm lần này phẩm chất quá tốt, “dưỡng chất” quá đầy đủ, cần phải có thêm một bước “điểm nhãn” cuối cùng.”
“Điểm nhãn?” Ông chủ Triệu nhướng mày.
“Vâng.” Tôi cúi đầu, tỏ vẻ rất sợ hãi: “Cần... cần hai vị, mỗi người một giọt m.á.u đầu ngón tay, nhỏ lên cây nấm to nhất ở chính giữa. Nói làm vậy, “tiên khí” mới đủ, ăn vào mới có thể... có thể kéo dài tuổi thọ, hiệu quả tăng gấp bội. Mẹ cháu bảo, đây là cổ pháp bà ngoại truyền lại, bình thường không dùng, chỉ loại “liệu” tốt nhất mới dùng đến.”
Trưởng thôn b/án tín b/án nghi nhưng ông chủ Triệu rõ ràng đã nổi hứng thú.
“Ồ? Còn có cách nói này sao? Thú vị đấy. Lấy m.á.u thế nào?”
Tôi lấy ra một chiếc kim khâu rỉ sét đã chuẩn bị từ trước.
“Chỉ dùng cái này, chọc nhẹ một cái vào đầu ngón tay, nặn ra một giọt m.á.u là được.”
Ông chủ Triệu nhìn sang trưởng thôn. Trưởng thôn do dự một chút.
Nhưng có lẽ xuất phát từ tâm lý “thà tin là có” đối với cổ pháp, hoặc có lẽ không muốn tỏ ra thiếu hiểu biết trước mặt ông chủ Triệu, ông ta cuối cùng cũng gật đầu:
“Được, vậy cứ làm theo cổ pháp đi.”
Trong lòng tôi mừng thầm nhưng bề ngoài lại tỏ ra căng thẳng hơn.
Tôi bưng giỏ nấm, bước đến trước mặt bọn họ.