Người đào sâm

Chương 5

15/12/2023 17:02

Tiểu Vũ nói xong, mấy người chúng tôi đều ngẩn người, Triệu Kiện Quân nhìn Tiểu Vũ ngây ngốc một lúc lâu, rồi bỗng nhiên trở nên kích động.

"Cái rắm, chỉ có ba người, vẫn luôn chỉ có ba người, khi thắp hương cho lão nắm đầu, tôi nhớ rất rõ!"

"Nào có năm người, cậu cùng một giuộc với chày gỗ tinh đúng không, có phải cậu muốn hại chúng tôi đúng không?"

Triệu Kiện Quân càng nói càng hăng, đi qua túm lấy cổ áo của Tiểu Vũ, gần như là xách cậu ta lên. Triệu Kiện Quân cao to đĩnh đạc, Tiểu Vũ lại g/ầy gò yếu đuối, bị Triệu Kiện Quân nắm trong tay như gà con, hai tay khua lo/ạn xạ, sắc mặt đỏ ửng.

"Anh Phi... c/ứu em... anh Phi..."

Tôi vội chạy đến kéo tay Triệu Kiện Quân ra.

"Nói chuyện thôi mà, đều là anh em nhà mình động tay cái gì hả?"

Hai chân Tiểu Vũ vừa đáp đất liền lùi lại mất bước, trốn ra phía sau Đại Vũ, dè dặt ló ra nửa đầu.

"Em... nhưng em rõ ràng nhớ là năm người..."

"Cậu còn nói!"

Triệu Kiện Quân lại xông về phía trước khiến Tiểu Vũ sắp khóc đến nơi.

"Anh Phi, cậu xem cậu ta kìa!"

Tôi túm Triệu Kiện Quân lại.

"Được rồi, ba người hay năm người thì sao, cậu động chân động tay làm gì!"

Triệu Kiện Quân vẫn gân cổ lên nói.

"Cậu ta nói nhăng nói cuội, chỉ có ba người, tôi nhớ rõ ràng chỉ có ba người!"

Ngay lúc này, Đại Vũ vừa rồi vẫn luôn ôm đầu ngồi trên đất bỗng nhiên lên tiếng.

"Thực ra em cũng cảm thấy có lẽ là năm người."

Đại Vũ đứng dậy, đi đến bên cạnh bưng bát canh nấm, đưa đến trước mặt tôi.

"Anh Phi, anh làm nắm đầu sâm bao năm rồi, em tin anh, việc lớn thế này chắc chắn anh sẽ không làm sai."

"Bốn người chúng ta chỉ có anh có thể làm nắm đầu, vì vậy anh chắc chắn là thật, em và Tiểu Vũ là anh đưa lên núi, em nhớ rõ, nếu như thật sự có một người là giả, vậy cũng là Triệu..."

Lời còn chưa dứt, Triệu Kiện Quân đã bổ nhào lên trước, Đại Vũ vội vàng tránh né, canh trong tay sánh đổ một nửa, mùi thơm nồng của nấm lan tỏa trong không khí, ngào ngạt quanh mũi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngày sắp rạng, bình minh lại về

Chương 11
Tôi bị hệ thống trói buộc và xuyên không đến thời mạt thế, nó bảo với tôi rằng vai phản diện đã thấy trước kết cục bi thảm của mình nên bỏ trốn rồi, bắt tôi tạm thời thay thế vị trí đó. Hệ thống nói: 【Nhưng trước khi gặp được nam chính, ký chủ hãy cố gắng sống sót trong thời mạt thế này đi!】 Thế là, trong cái thời mạt thế điều kiện khắc nghiệt, trật tự xã hội sụp đổ này, tôi không những phải tích trữ nhu yếu phẩm, đánh zombie, trốn chui trốn lủi, có khi còn phải đề phòng bị mấy kẻ giả nhân giả nghĩa đâm sau lưng, mà còn phải làm cái nhiệm vụ nhìn thôi đã thấy kiếp lao lực này? Nghe thôi đã thấy mệt... Buồn ngủ quá, muốn đi ngủ ghê... Đã là mạt thế rồi mà sao Trái Đất vẫn kiên cường chưa chịu nổ tung đi chứ?! Đúng lúc đó có một con zombie lao tới, tôi trực tiếp dí cánh tay vào miệng nó, vô cùng phấn khích: "Cắn đi, cắn tao đi, cho tao gia nhập đội quân zombie để nhanh chóng được lên thiên đàng, nhiệm vụ này ai thích làm thì làm!" Zombie: "???" Hệ thống: 【???】
Tận Thế
Hệ Thống
Boys Love
0
Hoa tulip đen Chương 10