Tình nhân giả mạo

Chương 10

28/05/2026 16:47

Mười triệu tệ đã được chuyển đến tài khoản của tôi.

Ngay sau khi nhận được tiền, tôi liền bỏ trốn ngay trong đêm.

Nhảy từ cửa sổ tầng hai xuống.

Lúc tiếp đất hơi trẹo chân nhưng không nghiêm trọng.

Vừa đứng dậy thì điện thoại lại rung lên liên tục.

Lục Trầm đang tìm tôi.

Tin nhắn hiện lên dồn dập:

[Bảo bối, em đâu rồi?]

[Bảo bối hư quá nhỉ, còn chơi trốn tìm với chồng nữa à?]

[Đợi anh bắt được em, anh sẽ ph/ạt em đến khóc luôn mới thôi.]

[Xem tin nhắn mà không trả lời? Gan em lớn thật đấy.]

[Dù em trốn ở đâu, anh cũng sẽ tìm được em. Em biết anh nói được làm được mà.]

Đồ ngốc.

Tôi sao có thể để một kẻ m/ù mặt như hắn tìm thấy được.

Tôi nhìn màn hình vài giây rồi bình tĩnh nhấn chặn.

Tuần tiếp theo, tôi sống sung sướng vô cùng.

Có tiền trong tay, tôi bắt đầu ăn chơi đúng nghĩa.

Quẩy ngày quẩy đêm.

Muốn làm gì thì làm.

Tối hôm đó, tôi đang nhảy cột trong một quán bar dưới tầng hầm.

Chỉ là lên nhảy chơi thôi.

Tiếng nhạc đ/ập ầm ầm như muốn rung cả lồng ng/ực.

Mồ hôi chảy dọc sống lưng, tóc bị tôi hất ngược ra sau.

Đám người bên dưới nhìn đến mức mắt muốn rớt ra ngoài.

Tôi xoay người làm động tác kết thúc.

Rồi vô tình nhìn xuống hàng ghế đầu.

Trong ánh đèn nhập nhòe của quán bar, có một người đàn ông mặc đồ đen đang ngồi đó.

Gương mặt quen thuộc đến đ/áng s/ợ.

Lục Trầm.

Hắn gần như hòa vào bóng tối.

Chỉ có đôi mắt là sáng đến lạnh người, đang nhìn chằm chằm lên sân khấu.

Nhìn tôi không chớp mắt.

Điên thật rồi.

Bắp chân tôi đột nhiên co rút.

Tay trượt khỏi cột.

Cả người mất thăng bằng rồi ngã thẳng xuống dưới.

Xong rồi.

Phen này g/ãy chân thật mất.

Nhưng ngay giây tiếp theo, một cánh tay mạnh mẽ đã đỡ lấy tôi.

Một tay ôm ngang lưng, một tay vòng dưới khửu chân tôi, vững vàng bế trọn cả người tôi lên.

Lục Trầm cúi đầu nhìn tôi.

Khóe môi hắn cong lên, nhưng ánh mắt lại đ/áng s/ợ vô cùng.

“Bảo bối.” Giọng hắn vang lên giữa tiếng nhạc ầm ĩ, nghe như nghiến răng ken két. “Cầm tiền xong bỏ chạy, em giỏi thật đấy.”

Tim tôi nhảy thẳng lên một trăm tám mươi nhịp.

Nhưng mặt vẫn phải bình tĩnh.

Tôi lập tức ép giọng trầm xuống, còn cố tình nói giọng Đông Bắc:

“Anh trai à, anh nhận nhầm người rồi!”

Lục Trầm khựng lại.

Hắn nhìn chằm chằm mặt tôi vài giây, mày hơi nhíu.

“… Nam à?”

Tôi gật đầu cực kỳ chắc chắn.

“Chuẩn nam.”

Ánh mắt hắn vẫn chưa rời khỏi mặt tôi.

“Cậu có anh chị em sinh đôi không?”

Tôi lắc đầu ngay lập tức.

Lục Trầm hơi nghiêng đầu, ánh nhìn chậm rãi lướt xuống dưới.

Qua cằm.

Qua cổ.

Rồi dừng lại ngay chỗ xươ/ng quai xanh.

Tôi lạnh cả sống lưng.

Chỗ đó có một vết cắn.

Chính hắn để lại.

Dấu răng tím đỏ vẫn còn in trên da, nhìn cực kỳ ám muội.

Lục Trầm đưa tay chạm lên, ngón cái khẽ miết qua.

“Vết này…” Hắn chậm rãi nói. “Trông giống vết tôi cắn quá.”

“Độ cong này, vị trí này… cả lực cắn cũng giống.”

Mồ hôi lạnh sau lưng tôi túa ra.

“Răng người thì ai mà chẳng giống nhau?” Tôi cố giữ giọng bình tĩnh.

Lục Trầm nhìn tôi vài giây.

“Phải thử mới biết được.”

Nói xong hắn cúi đầu xuống.

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì hắn đã cắn lên đúng chỗ đó.

Hơi thở nóng rực bao lấy vùng da nh.ạy cả.m.

Răng hắn khẽ lún xuống rồi chậm rãi buông ra.

Khoảng cách giữa hai người gần đến mức tôi nghe rõ cả nhịp thở của hắn.

“Giống thật.” Hắn ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt tối đen sâu hun hút. “Cậu nói xem… có trùng hợp vậy không?”

Tôi: “…”

Tên này bị bệ/nh th/ần ki/nh à?

Ai đời đi nhận người bằng dấu răng chứ?!

Đúng lúc đó, Triệu Lý chen từ trong đám đông ra.

“Chu Ngôn!” Cậu ấy hét lớn. “Đi thôi!”

C/ứu tinh tới rồi.

Tôi lập tức nhân cơ hội tránh khỏi tay Lục Trầm, quay sang cười với Triệu Lý.

Sau đó cố tình lạnh mặt với Lục Trầm:

“Bạn trai tôi tới rồi. Anh buông tôi ra được chưa?”

Lục Trầm im lặng vài giây rồi chậm rãi thả tay.

Khớp ngón tay hắn trắng bệch.

Như thể đang cố kiềm chế để không kéo tôi trở lại.

Tôi khoác tay Triệu Lý rồi quay người đi thật nhanh.

Đi được vài bước, tôi vẫn cảm nhận rõ ánh mắt phía sau lưng.

Sắc như d/ao.

Lục Trầm vẫn đứng nguyên tại chỗ nhìn tôi chằm chằm.

Nhưng hắn không đuổi theo.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Yêu Qua Mạng Của Chồng Chính Là Tôi

Chương 14
Sau một lần nữa bị chồng từ chối chuyện thân mật, tôi gửi cho bạn trai qua mạng một tấm ảnh mặc áo choàng tắm. Thế nhưng ngay lúc đó, từ căn phòng bên cạnh bỗng truyền đến giọng nói của chồng tôi: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Tôi sững người. Thảo nào chồng luôn từ chối tôi. Hóa ra anh ấy ngoại tình rồi. Đúng lúc ấy, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn thoại. Tôi chuyển giọng nói thành văn bản: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Toàn thân tôi run lên. Đối tượng ngoại tình của chồng tôi… Lại chính là tôi? Để xác nhận suy đoán này, tôi gửi cho anh một tin nhắn: “Em muốn xem của anh trước.” Bạn trai qua mạng trả lời: “Được.” Ngay sau đó, tôi nghe thấy từ căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng chồng mình đứng dậy... Cùng âm thanh chiếc khóa thắt lưng được mở ra.
24
2 Cha của cô ấy Chương 23
3 Mất Nét Chương 10.
4 Em Đừng Khóc Mà Chương 15
6 Nhầm lẫn tai hại Chương 17.
7 Chúc Thanh Sơn Chương 17
8 Tham Lam Chương 12
10 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
12 Lòng đố kỵ Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Ly Hôn Với Vị Chỉ Huy Điên Cuồng Cấp Cao Nhất

Chương 15
Chồng tôi mang về một dẫn đường bị thương nặng. Sau khi tự tay cứu chữa cho cậu ấy xong, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện vô số dòng bình luận. [Đây chính là bé thụ chính sao? Đáng yêu quá đi! Đứng cạnh công chính đẹp đôi thật đấy!] [Nhưng chẳng phải công chính đã kết hôn rồi sao? Mặc dù bạn đời của anh ấy chỉ là một dẫn đường cấp B.] [Thì sao chứ? Chẳng qua chỉ là nam phụ pháo hôi thôi mà. Bé thụ nhà chúng ta là dẫn đường cấp S đấy, là bạn đời định mệnh của công chính.] [Ai hiểu được cảm giác thích nhất kiểu thiết lập này không? Bình thường công chính là hình mẫu đạo đức hoàn hảo, nhưng vì tình yêu đích thực mà bất chấp tất cả. Chỉ nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi!] [Đúng thế! Nam phụ chỉ là tấm nền pháo hôi dùng để tăng thêm cảm giác cấm kỵ và cao trào cho câu chuyện mà thôi.] ... Tôi nhìn những dòng bình luận ấy. Đầu ngón tay khẽ khựng lại. Nam phụ pháo hôi mà bọn họ nhắc tới... Hình như chính là tôi?
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
39
Bẫy Tình Chương 5: Hương vị độc quyền