15.
Tên sá* nhân dưới lầu đang vung rìu, liên tục c.h.é.m vào một người phụ nữ.
Tôi lùi lại mạnh, toàn thân r/un r/ẩy. Tôi lại được tái sinh.
Thì ra là vậy, thời điểm tái sinh của tôi không phải là cái chế* của tôi. Mà là của mẹ.
Một đôi tay từ phía sau bịt ch/ặt miệng tôi, hơi thở nặng nề phả vào cổ tôi. Đôi tay đó to và thô ráp, không phải mẹ!
Tôi k/inh h/oàng "ư ử" giãy giụa.
Người đó đột nhiên nói bên tai tôi: "Nan Nan, đừng lên tiếng! Là ba đây!"
Tôi không thể tin được quay đầu lại, trong cổ họng, nghẹn ngào tiếng khóc: "Ba!"
16.
"Ba, ba! Sao ba lại ở đây?"
Ba tôi xoa đầu tôi: "Nan Nan, có thể gặp lại con đứng lên, thật tốt quá!"
Nhưng tôi nhanh chóng phát hiện, dáng vẻ của ba có gì đó không ổn. Đêm hôm khuya khoắt, tại sao ba tôi lại phải đội mũ. Và, khuôn mặt của ông…
Ba tôi nói: "Ba đi đ/á/nh thức mẹ con, lát nữa mẹ con bật đèn thì rắc rối to!"
Ba tôi đi vào phòng ngủ chính, tôi nhìn lên đồng hồ, lúc này mới nhận ra, thời gian tái sinh lần này lại sớm hơn một phút!
Mẹ tôi không bật đèn. Tên sá* nhân không phát hiện ra mẹ con tôi.
Chúng tôi, an toàn rồi!
17.
Tôi đẩy cửa ra.
Ba tôi đang ôm mẹ.
“Đại Thành, anh không nhắn tin cho em, nói là nhận cuốc đường dài, sẽ về muộn sao? Sao lại về sớm thế?”
Ba tôi không chịu buông mẹ, giọng nói đầy sự lưu luyến: “Thục Mẫn, anh nhớ em lắm, nhớ đến phát đi/ên!”
Mẹ tôi có chút ngượng ngùng: “Sao đột nhiên sến sẩm thế, Nan Nan đang nhìn kìa. Không đúng, sao người anh có mùi khói?”
Mẹ tôi đưa tay muốn bật đèn, ba tôi vội vàng ngăn lại: “Thục Mẫn, em nghe anh nói.”
“Dưới lầu có một tên sá* nhân tàn á/c, nếu bật đèn, hắn phát hiện có người chứng kiến, sẽ giế* người diệt khẩu.”
Biểu cảm của mẹ tôi lập tức trở nên nghiêm túc: “Vậy làm sao bây giờ, chúng ta báo cảnh sát đi?”
Ba tôi nói: “Được. Sau khi báo cảnh sát, chúng ta cứ ở trong nhà chờ cảnh sát đến, đừng gây ra tiếng động, đừng bật đèn. Trải qua mười phút này, chúng ta sẽ an toàn.”
Mẹ tôi gật đầu: “Được.”
18.
Mẹ tôi hạ giọng bắt đầu gọi cảnh sát.
Ba tôi không yên tâm, cầm con da* làm bếp đứng ở cửa, nhìn ra ngoài qua mắt mèo.
Thời gian chờ cảnh sát từng giây từng phút trôi qua, thật sự rất căng thẳng.
Lúc này, tôi đột nhiên nhìn thấy đèn nhà hàng xóm đối diện sáng lên. Hàng xóm là một cặp vợ chồng giáo viên đã nghỉ hưu, họ sống cùng cặp song sinh ba tuổi của con trai. Họ là những người tốt bụng, thường xuyên giúp tôi làm bài tập về nhà.
Cặp song sinh đó, mặc quần áo khác nhau, nhưng lại giống nhau như đúc, đôi mắt to tròn như búp bê. Cứ thấy người là cười khúc khích.
Rất nhanh sau đó, đèn lại được tắt đi.
Từ góc nhìn của một người ngoài cuộc, lúc này tôi mới chợt nhận ra, ánh đèn vụt tắt trong đêm tối này. Giống như "lạy ông tôi ở bụi này".
Tên sá* nhân dừng hành động, ngẩng đầu lên, nhìn về phía nhà hàng xóm.
Bắt đầu đếm: "Một, hai, ba, bốn."
Hắn nhe răng cười: "Năm…"
19.
Hỏng rồi!
Tôi toát mồ hôi lạnh, chạy vào phòng khách, vội vàng nói nhỏ tình hình với ba.
Trong bóng tối, tôi không thể nhìn rõ vẻ mặt của ba. Nhưng mơ hồ thấy hàm răng ông đã nghiến ch/ặt.
Lúc này, tôi mới chợt nhận ra ba tôi có điểm gì đó không đúng.
Tóc ông ló ra một góc dưới mũ. Rõ ràng là màu trắng!
20.
Ba tôi cầm điện thoại của mẹ, bắt đầu gọi một cuộc điện thoại.
“Alo, khi nào thì anh đến?”
“Được, tăng tốc lên.”
“Nhớ lời tôi, còn một người nữa đang trốn ở góc cầu thang, tay có một con da* cạo cá. Vào khu dân cư, việc đầu tiên là chọc thủng bốn bánh xe của chiếc xe tải đông lạnh đậu ở cổng phía Bắc. Đừng để hai người này có cơ hội chạy trốn!”
“Được, chú ý an toàn.”
“Nếu mẹ con họ có bất kỳ chuyện gì, tôi chắc chắn sẽ không tha cho anh đâu!”
Bên ngoài có tiếng động. Ba tôi nhét điện thoại vào lòng tôi, nhìn tôi thật sâu: “Chăm sóc tốt cho mẹ con! Khi ba ra ngoài, con khóa cửa lại!”
Nước mắt tôi tuôn rơi như mưa, gật đầu: “Dạ.”
Mẹ tôi lo lắng muốn ngăn cản: “Đại Thành, không phải anh nói bên ngoài có sá* nhân sao? Sao anh lại đi ra ngoài!”
Ba tôi cười, lắc lắc con da* làm bếp: “Không sao đâu, anh kéo dài thời gian một chút, cảnh sát sắp đến rồi. Em không tin chồng em sao?”
Ánh sáng vẫn mờ, nhưng mẹ tôi cuối cùng cũng nhìn ra sự bất thường của ba. Bà kinh ngạc nói: “Đại Thành, sao, sao anh đột nhiên già đi nhiều vậy…?”
Mẹ tôi đang định tiến đến nhìn kỹ khuôn mặt ba. Tôi ngắt lời, giả vờ không biết, kéo vạt áo mẹ: “Mẹ, chúng ta cứ ở trong nhà. Bây giờ ra ngoài chỉ tổ vướng chân vướng tay. Chúng ta phải tin tưởng ba!”
Ba tôi xoa đầu tôi.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, tôi mở điện thoại của mẹ ra. Tôi phải x/á/c nhận một chuyện, cũng là chuyện ba muốn nói với tôi.
Tôi mở nhật ký cuộc gọi của ba lúc nãy. Tên hiển thị của người bên kia, là "Đại Thành".
Đó là tên của chính ba tôi.
Hóa ra, lúc nãy ông đã nói chuyện với chính mình của mười năm về trước.