Giang Tư Lai đưa mắt nhìn quanh.
Chiếc giường gỗ cũ kỹ chiếm gần hết căn phòng. Sau ba ngày bị hànhz hạz liên tục, ván giường đã phát ra những tiếng “cót két” như sắp g/ãy.
Tường bong tróc từng mảng lớn, để lộ nền xi măng loang lổ.
Gian bếp chật hẹp, cánh tủ bếp lung lay sắp rơi.
Gạch lát nền chỗ lồi chỗ lõm, có vài chỗ còn phải dán băng keo tạm bợ...
Căn nhà cũ nát này là thành quả của hai thầy trò ta hát rap đến sùi bọt mép mới đổi được.
Giang Tư Lai lần này im lặng rất lâu.
Sau đó lặp lại một lần nữa:
“Phái Trừ Q/uỷ đúng là hậu kế vô nhân.”
Ta che mặt.
Có vài chuyện thật sự không cần phải nhấn mạnh nhiều lần như vậy.
“Hôm nay tới đây thôi. Hầu hạ ta thay y phục.”
Ta nhìn bộ trường bào rá/ch dưới đất.
“Tổ sư gia, bây giờ là thế kỷ hai mươi mốt rồi, mặc cái này hình như không tiện lắm.”
Giang Tư Lai lại mất hứng:
“Ngươi tưởng địa phủ lạc hậu lắm sao? Q/uỷ mới ch*t đứa nào cũng là nhân tài. Chỉ cần trò chuyện một chút là biết nhân gian thay đổi nhanh thế nào.”
“Vậy bộ đồ này...”
“Tiền địa phủ không lưu thông ở nhân gian. Ta không có tiền m/ua đồ mới.”
Được rồi.
Anh cả đừng chê anh hai.
Đều là q/uỷ nghèo cả thôi.
“Dùng tạm đồ của ngươi là được. Ta không chê.”
Ta méo mặt:
“Tổ sư gia, con cũng chẳng có mấy bộ quần áo đâu.”
Giang Tư Lai chỉ vào mình:
“Ta là ai?”
“Tổ sư gia.”
“Dưới trướng ta có gì?”
“Tam phái ngũ thuật.”
Khóe môi Giang Tư Lai cong lên:
“Điều đó chứng minh cái gì?”
Ta chớp mắt:
“Chứng minh ngài rất lợi hại?”
Mặt hắn tối sầm.
“Ng/u. Chứng minh ta căn bản không thiếu tiền. Tùy tiện ghé một tông môn cũng ki/ếm được một khoản lớn.”
Nói xong còn không quên bổ sung:
“Trừ phái Trừ Q/uỷ các ngươi.”
Miệng đ/ộc thật đấy.
Nhưng đúng là sự thật.
Ta lập tức lấy bộ đồ thể thao mới m/ua ra, cung kính dâng lên.
“Tổ sư gia, nếu sau này phú quý, xin đừng quên con!”
10
Giang Tư Lai nói trước khi thay đồ phải đi tắm.
Nhân lúc hắn đang tắm, ta lên mạng đăng bài cầu c/ứu.
【Bài đăng ẩn danh: Ba ngày trước không nhịn được nên ngủ với tổ sư gia. Hình như ngài ấy rất hưởng thụ, nhưng ta thì sắp không chịu nổi nữa rồi...】
Cư dân mạng thời nay đúng là toàn diện thật.
Một người gặp nạn, tám phương thêm lo/ạn.
Bài đăng vừa xuất hiện đã nhanh chóng xây thành nghìn tầng bình luận.
【Chuyện thường tình.】
【Vậy là tốt rồi.】
【Chuyện nhỏ ấy mà.】
【Có thể hiểu được.】
【Đằng nào cũng làm rồi.】
...
Người hóng chuyện có.
Người đòi video có.
Mấy cô gái thích tưởng tượng còn bảo ta không biết ngủ, để các cô ấy diễn thử hai ngày cho xem.
Tóm lại.
Không có lấy một bình luận nghiêm túc bày cách cho ta.
Ta thở dài, trả lời một câu:
【Tui không ổn rồi.】
Sau đó lại mở WeChat gửi yêu cầu kết bạn cho sư phụ.
【Lão già, tổ sư gia không tức gi/ận.】
Không ai trả lời.
【Lão già, tổ sư gia cho lì xì rồi.】
Yêu cầu kết bạn lập tức được chấp nhận.
【Bao nhiêu tiền? Tổ sư gia chắc giàu lắm nhỉ? Lì xì này ít nhất phải sáu chữ số chứ? Đồ đệ ngoan, mau gửi cho vi sư.】
【N/ợ trước nhé. Đợi người ch*t rồi con đ/ốt cho gấp mười lần.】
【Nghịch đồ a!!!】
Sư phụ liên tiếp gửi ba dấu chấm than để biểu đạt nỗi bi phẫn.
Ngay sau đó lại gọi sang một cuộc thoại.
“Đồ nhi ngoan của vi sư à.”
Ta xoa xoa hai cánh tay nổi đầy da gà.
Thông thường, mỗi khi sư phụ gọi ta như vậy, chắc chắn chẳng có chuyện tốt lành gì.
“Có rắm thì mau thả.”
“Là thế này...” Sư phụ do dự một chút.