Thu Dung Vãn Tuyết nói:
- Thì ra truyền thuyết chìa khóa đệ nhất hung m/ộ từng xuất hiện ở Ngũ Giới Môn là thật.
Lý Thất Dạ cười nói:
- Đúng hơn chìa khóa đệ nhất hung m/ộ từng xuất hiện tại đây một lần.
Lý Thất Dạ lắc đầu, nói:
- Tiếc rằng lần này chìa khóa Bành Tráng không có ở đây.
Thu Dung Vãn Tuyết nhìn đất trống trơn:
- Từng xuất hiện tại đây?
Lý Thất Dạ nói:
- Vị trí chìa khóa đệ nhất hung m/ộ xuất hiện không có quy luật, có thể nói mỗi chỗ Phong Đô thành đều có khả năng.
Muốn có được chìa khóa cần cơ duyên, tạo hóa rất lớn, không phải ai cũng được.
Vài chỗ trong Phong Đô thành có x/á/c xuất nhất định ra chìa khóa, nhưng x/á/c xuất rất thấp.
Thu Dung Vãn Tuyết hỏi:
- Sao ngươi biết mấy chỗ nào có x/á/c xuất nhất định ra chìa khóa đệ nhất hung m/ộ?
Bí mật lớn như vậy e rằng người ngoài không biết được.
Lý Thất Dạ nói:
- Việc này liên quan đến Phong Đô thành, liên quan Phong Đô thành và đệ nhất hung m/ộ.
Hai bí mật không thể để người ngoài biết.
Thu Dung Vãn Tuyết rung động hỏi:
- Vậy ngươi làm sao biết bí mật đó?
Chuyện như vậy xem như là đại giáo cường quốc chưa chắc biết, nhưng Lý Thất Dạ nắm rõ trong lòng bàn tay.
- Đây là bí mật.
Lý Thất Dạ nhìn nữ nhân trang nhã trưởng thành trước mặt mình, lắc đầu, nói:
- Có vài thứ nàng không nên biết, vì không có lợi cho nàng.
Thu Dung Vãn Tuyết hiểu chuyện không hỏi tiếp, nàng nói:
- Đệ nhất hung m/ộ đã lâu không bị người mở ra, truyền thuyết x/á/c xuất có chìa khóa cực kỳ thấp.
Từ vạn cổ đến bây giờ chỉ có vài người lấy được chìa khóa đệ nhất hung m/ộ.
- Hãy tin ta.
Lý Thất Dạ thản nhiên nói:
- Ta chắc chắn sẽ tìm dược chìa khóa, tại đây! Đệ nhất hung m/ộ sẽ mở ra trong đời này, nếu không dù phải lật tung Phong Đô thành ta quyết tìm chìa khóa bằng được.
Thu Dung Vãn Tuyết rung động, giọng điệu bá đạo biết mấy.
Từ vạn cổ đến bây giờ có bao nhiêu người trẻ tuổi dám ngông cuồ/ng tuyên bố lật tung Phong Đô thành? Nhiều người vào đây đều không muốn đối địch với Phong Đô thành.
- Bây giờ chúng ta đi dâu?
Thu Dung Vãn Tuyết nhìn tiểu nam nhân, hỏi:
- Muốn thử bốn sơn khẩu không?
- Tuy bốn sơn khẩu sẽ ra báu vật nhưng tuyệt đối không có chìa khóa đệ nhất hung m/ộ.
Lý Thất Dạ lắc đầu, nói:
- Chúng ta đi chỗ khác, đến Q/uỷ Hà thử vận may xem.
- Đi Q/uỷ Hà?
Thu Dung Vãn Tuyết chấn động:
- Đó là đất dữ nổi tiếng trong Phong Đô thành, nghe đồn mỗi ngày có người ch*t trong Q/uỷ Hà.
- Yên tâm, có ta ở đây.
Lý Thất Dạ bình tĩnh nói:
- Tuy Q/uỷ Hà dữ nhưng không thu ta được.
Thu Dung Vãn Tuyết ngẫm nghĩ, giao hết số cá Dạ Dương của mình cho Lý Thất Dạ.
Thu Dung Vãn Tuyết nói:
- Ngươi quyết định đi, ta tin ngươi sẽ mang đến tạo hóa cho chúng ta.
Phong Đô thành có nhiều đất dữ, Thu Dung Vãn Tuyết không có năng lực đến gần nơi như Q/uỷ Hà, nên nàng đơn giản giao cá Dạ Dương của mình cho Lý Thất Dạ, tùy hắn quyết định.
Lý Thất Dạ, Thu Dung Vãn Tuyết rời khỏi Ngũ Giới Môn sau đó đi Q/uỷ Hà ngay.
Như Thu Dung Vãn Tuyết nói, Q/uỷ Hà đúng là đất dữ.
Hai người Lý Thất Dạ chạy tới nơi, ít người xếp hàng trong Q/uỷ Hà hơn Ngũ Giới Môn.
Q/uỷ Hà bị truyền thừa tên Q/uỷ Vận phái chiếm cứ, muốn có được báu vật trong Q/uỷ Hà phải nộp cá Dạ Dương.
Q/uỷ Hà ở dưới lòng đất, khi đi vào một cái hang sẽ thấy bến đò trước mặt, một con sông sâu không thấy đáy lững lờ trôi.
Truyền thuyết người ch*t trong Phong Đô thành dù là ngoài ý muố nay cam lòng ch*t già, sau khi bọn họ ch*t x/á/c sẽ chìm vào Q/uỷ Hà.
Rất nhiều người cho rằng Q/uỷ Hà là nơi hung linh tụ tập.
Đương nhiên đây chỉ là truyền thuyết, x/á/c người ch*t trong Phong Đô thành có chìm xuống Q/uỷ Hà hay không rất khó kiểm chứng.
Thu Dung Vãn Tuyết và Lý Thất Dạ đứng trước bến đò, cảm nhận khí lạnh của Q/uỷ Hà ập vào mặt, q/uỷ khí âm trầm.
Q/uỷ Hà không lớn, nhưng ngươi có mở thiên nhãn cũng không nhìn thấu được Q/uỷ Hà sâu bao nhiêu.
Đứng trước bến đò nhìn lên trên chỉ thấy một mảnh mênh mông không có cuối, nhìn hạ ng/uồn Q/uỷ Hà chỉ thấy sâu thăm thẳm không biết trôi đi đâu.
Đồn rằng từng có nhân vật cường đại đi lên thượng ng/uồn Q/uỷ Hà muốn tìm ngọn ng/uồn, có người dọc theo hạ ng/uồn đi muốn nhìn Q/uỷ Hà trôi đến đâu.
Dù đi thượng hay hạ ng/uồn, cuối cùng không ai sống sót trở về, bao gồm tồn tại vô địch như đại hiền.
Lý Thất Dạ, Thu Dung Vãn Tuyết vừa đến, đệ tử Q/uỷ Vận phái nói ngay:
- Mỗi Q/uỷ Tảo Tương ba mươi cá Dạ Dương, tự vớt, nguy hiểm tự chịu.
Vớt lên liền giao cá, có thu hoạch hay không tự chịu.
Từ thượng ng/uồn Q/uỷ Hà trôi xuống Q/uỷ Tảo Tương, bất cứ ai đều vớt được, miễn không sợ ch*t hoặc ngươi có thực lực đó.
Q/uỷ Tảo Tương không phải hòm gì, nó là một đoàn do thực vật tên q/uỷ tảo rậm rạp kết lại.
Mỗi đoàn q/uỷ tảo quấn quýt lấy nhau thành cục bên trong có đồ vật, là thứ gì thì khó nói.
Trong Q/uỷ Tảo Tương có thể có báu vật hoặc đồng nát.
Không ai biết lai lịch của Q/uỷ Tảo Tương, có người nói sau khi người ch*t trong Phong Đô thành chìm vào Q/uỷ Hà, đồ vật sẽ trôi lên thượng ng/uồn, kẹt lại ở chỗ nào đó rồi bị vô số q/uỷ tảo bám vào.
Năm táng trôi qua, có ngày mấy thứ kia theo dòng nước Q/uỷ Hà trôi xuống dưới.
Có người nói Q/uỷ Tảo Tương đến từ một chậu châu báu Phong Đô thành, chậu châu báu chứa rất nhiều thứ, bao gồm thần khí trong truyền thuyết, tiên thạch cổ xưa, thậm chí là thứ ở thời đại thần thoại.
Còn có đồng nát của người ch*t đ/á/nh rơi trong Phong Đô thành.
Truyền thuyết này cho rằng chậu chau báu nằm ở thượng ng/uồn, thứ bên trong chậu hay cùng nước sông Q/uỷ Hà trôi xuống.
Dù là cách nói nào thì không ai biết Q/uỷ Tảo Tương đến từ đâu.
X/á/c xuất được báu vật trong Q/uỷ Tảo Tương không lớn, dù có thì chỉ là báu vật bình thường.
Muốn được thần khí trong truyền thuyết thì rất khó khăn, x/á/c xuất nhỏ gần bằng không.
Khiến người đời sau say mê nói đến là Cự Thiên tiên đế.
Truyền thuyết khi Cự Thiên tiên đế còn trẻ từng đến Q/uỷ Hà thử vận may, cuối cùng được một báu vật vô song muôn đời.
Truyền thuyết chính vì có báu vật này nên Cự Thiên tiên đế từ một tán tu q/uỷ tộc bình thường trở thành tiên đế vô địch một thế hệ.
Có Cự Thiên tiên đế may mắn làm gương khiến sau này nhiều tu sĩ trẻ có thực lực đ/âm đầu vào chư thiên thần uẩn mạo hiểm.
Đương nhiên mỗi năm người trẻ tuổi ch*t trong Q/uỷ Hà nhiều vô số kể.
Q/uỷ Hà nguy hiểm hơn năm sơn khẩu Ngũ Giới Môn rất nhiều.
Khi Lý Thất Dạ, Thu Dung Vãn Tuyết đến bến đò chỉ có mười mấy người, không cần xếp hàng như Ngũ Giới Môn.
Lý Thất Dạ, Thu Dung Vãn Tuyết đứng ở bến đò một lúc.
Trong mười mấy tu sĩ trẻ nhìn chằm chằm thượng ng/uồn có một người lớn tiếng nói:
- Lại có một đám Q/uỷ Tảo Tương trôi xuống!
Thiếu niên nhìn thượng ng/uồn, quả nhiên có Q/uỷ Tảo Tương trôi xuống.
Mỗi Q/uỷ Tảo Tương kích cỡ khác nhau, có lớn có nhỏ, có tròn có dẹp.
Q/uỷ tảo như dây leo đen rậm rạp quấn quýt nhau tựa các con rắn nhỏ làm người lạnh gáy.
Các sợi q/uỷ tảo mỏng toát ra khói đen bao bọc nguyên Q/uỷ Tảo Tương.