【Cảnh này còn khiến người ta rơi nước mắt gấp vạn lần những màn kịch đỉnh A đỉnh O khác!】
【Hứa Cẩm Thần, mẹ cậu yêu cậu nhiều lắm!】
【Cậu ấy cuối cùng cũng có gia đình rồi!】
Tôi đứng bên cạnh, không làm phiền khoảnh khắc của họ.
Một lúc lâu sau, Hứa Cẩm Thần mới ngẩng đầu khỏi vòng tay Lâm Nhược Đường.
Em vội lau nước mắt, quay sang nhìn tôi.
"Mẹ, đây là Lục Tri Niên. Alpha... Alpha của con."
Lâm Nhược Đường đưa mắt nhìn tôi, ánh mắt dừng lại rất lâu trên người tôi.
Rồi bà cúi người thật sâu.
"Cảm ơn cháu. Cảm ơn cháu đã chăm sóc Cẩm Thần."
Tôi vội đỡ bà dậy.
"Dì ơi, dì đừng như vậy."
"Dì biết mà. Một Omega chất lượng thấp sống trong xã hội này không dễ dàng gì. Nó có thể gặp được Alpha như cháu, là phúc phận của nó."
"Đây là phúc phận của cháu."
Hứa Cẩm Thần liếc nhìn tôi, khóe miệng cong nhẹ.
Lâm Nhược Đường nhìn con trai, rồi lại nhìn tôi, nở nụ cười ấm áp.
"Hai đứa đói chưa? Dì đã nấu cơm rồi."
"Đói ạ."
"Nào, vào nhà dùng cơm thôi."