Quản Gia Là "Mẹ Nam"

Chương 13

27/09/2025 20:32

Bị tiếng chuông báo thức đá/nh thức. Tôi mơ màng sờ soạng xung quanh, chạm phải chiếc điện thoại bên gối. Trong chớp mắt tôi tỉnh táo hẳn, bật dậy một cách đột ngột. Chu Kỳ trả lại điện thoại cho tôi, phải chăng điều đó có nghĩa là...

Đang ngẩn người nhìn chằm chằm vào màn hình thì điện thoại của Giang Mục gọi đến.

[Alo, chúng ta đi ăn mừng đi!] Cậu ta hào hứng reo lên.

[...Cái gì cơ?]

[Cậu chưa xem tin tức à? Sau khi công ty của ông bố rẻ mạt của cậu phá sản, ông ta đã bị đưa đi đạp máy may suốt đêm rồi.] Giang Mục nghêu ngao hát vài nốt đắc chí: [Tuy tôi cũng có góp tay nhưng chủ yếu vẫn là nhờ Chu Kỳ.]

Tôi tùy ý mở ứng dụng video, những bài đăng đầu tiên tràn ngập tin tức về tập đoàn Du.

Những vụ việc như đóng góp vốn ảo, l/ừa đ/ảo huy động vốn, kinh doanh phi pháp vừa bị phơi bày, tựa như lũ mối mọt trong xó đồ gỗ cũ, đã ngấu nghiến ruột gan từ lâu trước khi bị phát hiện.

Vốn là doanh nghiệp nổi tiếng với các phương thức cạnh tranh bẩn thỉu, khi góc tối bị lật mở, các đối thủ liền xông tới ném đ/á xuống giếng, đá/nh cho nó không ngóc đầu lên nổi.

Mọi thứ thay đổi quá nhanh khiến tôi hoa mắt.

Giang Mục ở đầu dây bên kia nói oang oang: [Nhân tiện cho hỏi Chu Kỳ giấu cậu ở chỗ nào thế? Người tôi phái đi tìm hoàn toàn mất hút không thấy báo gì.]

[Tôi cũng không biết.] Tôi liếc nhìn dãy núi mờ ảo ngoài cửa sổ, ngại nói ra cảm giác nơi này giống như tòa lâu đài.

[Giấu cả chính chủ nữa cơ à, cứ như b/ắt c/óc vậy.] Giang Mục cười phá lên: [Giọng cậu sao khàn thế, đừng bảo là cuối cùng hắn cũng ra tay…]

[C/âm miệng!]

Tôi tức gi/ận cúp máy, ném điện thoại về phía Chu Kỳ vừa bước vào.

“Bắt tôi sống trong bóng tối, anh thấy vui lắm đúng không?]

“Là thiếu gia định vứt bỏ tôi trước.” Hắn hiếm hoi không chiều theo ý tôi.

Tôi há hốc mồm, không thể cãi lại.

Đêm đó ở khách sạn, tôi đúng là đã nghĩ như vậy thật.

“Nhưng việc hạn chế tự do của thiếu gia là sự thật. Nếu thiếu gia gh/ét tôi, cũng là điều dễ hiểu.”

Tôi kh/inh khỉnh cười: “Nếu tôi còn bất mãn thì cứ tìm anh tính sổ, ý anh là vậy phải không?”

“Vâng.”

“Nếu tôi ch/ửi anh?”

“Được.”

“đá/nh anh?”

“Được.”

“Nếu tôi rời xa anh, cả đời không quay về?”

“Thiếu gia…”

Chu Kỳ nhìn tôi bằng ánh mắt đ/au khổ, như thể tôi đang b/ắt n/ạt hắn vậy.

Người đàn ông cao lớn chẳng biết làm nũng, chỉ lúng túng nắm ch/ặt vạt áo tôi.

Những đường gân xanh nổi lên trên cánh tay như lũ rắn nhỏ đang bò, rồi chìm vào trong ống tay áo.

Nhớ lại đêm qua chính bàn tay này đã siết ch/ặt eo mình, mặt tôi đỏ bừng, cảm giác đ/au nhức mơ hồ ùa về.

Cố gắng không nghĩ đến những cảnh tượng hỗn lo/ạn đó, nhưng chúng cứ ồ ạt đổ về xâm chiếm tâm trí tôi.

“Tôi sẽ không dễ dàng tha thứ cho anh đâu.” Tôi đã nguôi gi/ận, chỉ đang ra vẻ hù dọa.

Chu Kỳ lại thở phào nhẹ nhõm: “Tôi hiểu.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trái tim nghiêng về phía tôi

Chương 12
Huynh trưởng làm hỏng chiếc bàn gỗ vàng của ta. Thuở đầu, người vô cùng áy náy, hứa rằng: "Ta sẽ mua cái mới cho Tang Tang." Ta tin lời người. Thế nhưng ba năm lại ba năm, chiếc bàn gỗ hỏng cứ lắc lư khiến mắt ta ngày một mỏi nhừ. Đồ mới vẫn chẳng thấy đâu. Ta bất an hỏi huynh trưởng khi nào mới đền bù cho ta. Người đang cùng vị hôn phu của ta uống trà, bàn bạc xem nên dùng nhân sâm ngàn năm hay tuyết liên Thiên Sơn để trị bệnh chân cho biểu tỷ. Ta chỉ nhận lại hai câu quở trách. Huynh trưởng cau mày: "Sao lại tính toán chi li đến thế?" Vị hôn phu Bùi Diễn thản nhiên đáp: "Tang Tang hóa ra lại so đo đến vậy, thế thì hôm qua ta quên mang hồ lô đường cho nàng, chẳng lẽ nàng cũng giận ta sao?" Dứt lời, bọn họ sánh vai rời đi. Đêm đó, ta mời biểu tỷ uống trà, ngập ngừng hỏi: "Người nói có thể tìm cho ta một vị huynh trưởng không có muội muội, một vị hôn phu không có hôn thê, liệu có thật chăng?"
Cổ trang
0