"Vợ ơi, nhìn kìa, đó là hoa em trồng đó."
Tôi đang gà gật trên lưng hắn, cố gượng ngước nhìn về hướng hắn chỉ. Trước mắt hiện ra cả một biển hoa bát ngát.
Một vẻ đẹp choáng ngợp khó tả.
Tôi đờ người, không thốt nên lời. Mãi lâu sau mới hỏi: "Em tự tay trồng hết thế này?"
Phó Tầm Chi gật đầu thật mạnh.
"Em nhớ bố mẹ lắm. Chú Lăng nói họ đi đến nơi rất xa..."
"Muốn gần bố mẹ hơn thì phải trồng thật nhiều hoa, vì tiên nhân trên trời thích hoa đẹp lắm."
"Em trồng nhiều thế này, chắc chắn bố mẹ sẽ thấy..."
"Nhưng bố mẹ vẫn chưa về. Chắc tại em trồng chưa đủ nhiều."
Giọng hắn khàn đặc, vòng tay ôm cổ tôi ướt đẫm nước mắt.
Tôi nhẹ nhàng tách người xuống, xoay hắn lại.
Phó Tầm Chi gục mặt vào lòng tôi, vai r/un r/ẩy.
Thấy hắn mặt mày nhòe nhoẹt nước mắt, tim tôi thắt lại. Tự nhiên đưa tay lau những giọt lệ to tướng trên má hắn: "Nín đi nào, hoa của Tầm Chi nhiều mà đẹp thế kia mà."
Hắn ngẩng đầu nhìn tôi đỏ hoe đôi mắt.
Để tăng thêm độ tin cậy, tôi gật đầu lia lịa, giọng điệu cường điệu: "Nhìn xem! Nhà ai trồng hoa giỏi thế nhỉ? Là Tầm Chi nhà mình đó!"
Bước giữa biển hoa, tôi dang tay nói thật lòng: "Thật đấy, anh chưa từng thấy vườn hoa nào rộng thế này."
Đây cũng là lần đầu tiên tôi thật sự nhìn ngắm Phó Tầm Chi.
Để có được rừng hoa này, hẳn hắn đã vất vả khôn lường.
Dù tâm trí ngây thơ như trẻ nhỏ, hắn thực sự rất thông minh và tài giỏi. Nếu không gặp biến cố năm ấy, có lẽ giờ này Phó Tầm Chi đã đứng trên đỉnh kim tự tháp, là kẻ đứng trên muôn người.
Dù sao hiện tại hắn vẫn sống tốt, nhưng lòng tôi vẫn chạnh buồn. Thiên tai nhân họa, nào ai lường trước được?
Nhưng nghĩ lại, nếu hắn không gặp nạn, cả đời này đôi ta đã chẳng thể gặp nhau.
"Tầm Chi đừng buồn nữa nhé? Từ nay anh sẽ luôn bên em."
"Bây giờ em giới thiệu cho anh từng loài hoa đi?"
Nỗi buồn của Phó Tầm Chi đến nhanh mà đi cũng vội. Được tôi dỗ dành, hắn nắm tay tôi hãnh diện chỉ từng khóm hoa: "Đây là tulip đó. Mỗi màu tulip mang ý nghĩa khác nhau."
"Những bông chuông nho màu xanh này tượng trưng cho nỗi nhớ vĩnh cửu và hạnh phúc."
Nghe hắn say sưa giải thích, dù chẳng mê hoa lá gì, tôi vẫn thấy thú vị lạ thường.
"Hoa đằng kia là gì thế?" Tôi chỉ về phía một cây lẻ loi nở bông to bất thường. "Hoa đào à?"
Phó Tầm Chi lắc đầu: "A Đinh m/ua nhầm hạt giống rồi. Đó là hải đường."
"Ý nghĩa của nó là gì?"
Hắn bĩu môi: "Em không muốn nói."
Thôi được rồi, chắc là điềm gở nào đó. Mọi suy nghĩ đều hiện rõ trên khuôn mặt hắn.
Nhưng nhìn bông hải đường đơn đ/ộc kia, lòng dạ tôi bỗng chua xót lạ thường.