Càng không ngờ hơn, chàng lại có thể khởi xướng một phong trào giữ đạo phu ở Kinh đô.

Nghe thấy ở các quán trà, tửu lầu bàn tán về những lời vàng ngọc của hiền phu Bùi lang quân đang nổi bật nhất hiện nay, ta suýt nữa không nhịn được khóe miệng gi/ật giật.

Sau khi tan triều, các quan viên mời Bùi Vân Thận đi uống rư/ợu.

Chàng đều thẳng thừng từ chối: "Ta phải về nhà dùng cơm cùng phu nhân."

Ngay cả Hoàng đế mời chàng cùng Ngự giá du hồ, chàng cũng dám từ chối rằng không rảnh: "Thần phải dẫn phu nhân đi đạp thanh."

May mắn thay, Bệ hạ là một Minh quân nhân hậu, không chấp nhặt với chàng.

Đồng liêu chọc ghẹo chàng là người mê thê tử.

Chàng lại cho đó là lẽ dĩ nhiên: "Nương tử ta nhan sắc tựa tiên, đức tài vẹn toàn, ta không mê nương tử ta thì mê các người chắc?"

Từng có một đồng liêu mời chàng đi uống rư/ợu hoa vào dịp lễ, chàng lùi lại ba thước: "Nơi ô uế đó, ta không đi đâu, ta phải giữ đúng đạo phu, ta là người đã có nương tử rồi."

Vị đồng liêu kia vẫn không bỏ cuộc: "Hoa khôi mới của Thừa Hoan Lâu tuyệt sắc lắm!"

Bùi Vân Thận không thèm liếc mắt: "Ở trên đời này, mỹ nhân chẳng liên quan gì đến ta nhiều như cát của sông Hằng, còn thê tử của ta thì chỉ có một người mà thôi."

"Hơn nữa, trong mắt ta, tất cả vẻ ngoài trên đời này đều không đẹp bằng nương tử ta." Chàng không chút khách khí với đồng liêu: "Ta nhớ Vương huynh cũng là người đã có gia thất rồi. Ngươi có thể an tâm bươn chải ở ngoài, thì phải cảm ơn nương tử đã vất vả quán xuyến mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà."

"Hành vi của ngươi nếu để nương tử ngươi biết được, chẳng lẽ nàng ta không đ/au lòng, chán gh/ét ngươi sao?" Nói đến mức vị đồng liêu kia x/ấu hổ vô cùng.

Bùi Vân Thận đã một mình khơi dậy phong trào giữ đạo phu trong triều đình. Từ đó, gia quyến của các quan viên đều vô cùng kính phục ta, nói ta trồng ra một cây ‘Bùi Vân Thận’, mà tất cả gia quyến đều được nhờ bóng mát.

Trong các buổi yến tiệc, các nữ quyến đều vây quanh ta để bày tỏ lòng biết ơn, và xin thỉnh giáo về bí quyết ngự phu. Ta biết làm sao mà chỉ dạy điều này đây, chẳng lẽ ta nói Bùi Vân Thận là loại hình tự cảm hóa, tự nuôi dưỡng bản thân sao?

Bên ngoài ai nấy đều nói Bùi Vân Thận là người sợ thê tử, chàng còn lấy đó làm kiêu hãnh, nắm tay ta hôn một cái, "Họ nói không sai, ta chính là rời xa nương tử thì sống không nổi đâu."

13.

Ta gom đủ bạc giao đến phủ Công Chúa trước thời hạn, Trưởng công chúa không những không chiếm công, mà còn hết lời ca ngợi ta trên triều đình. Hoàng đế cảm động đã ban cho ta chức Cáo mệnh, ta được phép vào cung tạ ơn.

Khách đến nhà chúc mừng hết đợt này đến đợt khác, duy chỉ có Bùi Vân Thận là sắc mặt không vui, lén lút kéo nhẹ tay áo ta, giọng nói chua loét, "Ta còn tưởng Cáo mệnh của nương tử sẽ là do ta thỉnh cầu cho nàng chứ."

Ta bước vào Hoàng môn tiến cung, bái tạ Thánh ân.

Hoàng đế hết lời khen ngợi Bùi Vân Thận với ta, sự yêu mến dành cho chàng tràn ngập ngoài lời nói, bảo Bùi Vân Thận ngay cả nương tử cũng dạy dỗ được hiểu đại thể như vậy.

Bùi Vân Thận lại nói: "Những việc này đều là ý của nương tử, trong nhà chúng thần, do nương tử quản gia, thần không có quyền lên tiếng."

"Thần chưa từng ki/ếm được một đồng tiền nào, lúc thi cử thì thân không một xu dính túi, là nương tử đã b/án của hồi môn để ki/ếm tiền lo cho thần đi thi. Thần có được ngày hôm nay, hoàn toàn nhờ vào tài năng của nương tử, cả đời này của thần, đều phải nương tựa vào nàng ấy, bảo vệ nàng ấy." Chàng không hề x/ấu hổ, tự hào nói: "Thần là do nương tử nuôi dưỡng."

Hoàng đế cười nói: "Cả nước ai cũng biết Bùi Học sĩ của Trẫm là người yêu thê như mạng, hôm nay gặp mặt nàng ấy, quả thật không còn gì khó hiểu nữa."

Mang theo ban thưởng hậu hĩnh, ta ra khỏi cổng cung trước để đợi Bùi Vân Thận. Ngoài cửa sổ xe, một bóng áo hồng lướt qua, hẳn là Bùi Vân Thận đã tan triều.

Ta vén rèm, lại đối diện với một khuôn mặt xa lạ, ôn nhã. Cả hai chúng ta đều sững sờ.

Thấy yết hầu của vị lang quân trước mặt khẽ động, vành tai ửng lên màu đỏ tươi, vội vàng cúi mắt, giọng nói hơi run: "Hạ quan thất lễ!"

Ta mỉm cười, bảo nha hoàn lấy một gói điểm tâm đưa cho hắn: "Phu quân ta là Bùi Vân Thận, hiện đang nhậm chức Đô Thủy Tư, mong lang quân chiếu cố nhiều hơn!"

Ánh mắt hắn hơi tối sầm, không từ chối, tiến lên nhận lấy bánh ngọt từ tay nha hoàn, rồi lùi lại hai bước: "Đa tạ!"

Sau đó hắn lại chắp tay: "Phu nhân đã rộng lòng giúp đỡ dân chúng gặp nạn, phu nhân đại nghĩa, hạ quan khâm phục!"

Lời hắn còn chưa dứt, đã bị một bàn tay trắng nõn từ bên cạnh thò ra, đẩy đi.

Lông mày Bùi Vân Thận nhếch lên, mặt lộ vẻ không hài lòng, chàng giơ tay kéo rèm xe xuống, che khuất tầm mắt của ta, "Sở đại nhân, tan triều rồi thì hãy mau về nhà đi."

Sau đó chàng chui vào xe, trừng mắt nhìn ta với vẻ mặt u oán, khiến ta lạnh cả người.

Bản năng cầu sinh khiến ta nhanh chóng phản ứng lại. Ta thường xuyên qua lại với giới thương nhân, không quá đề phòng chuyện nam nữ bất đồng, quen thói muốn giữ mối qu/an h/ệ tốt với bất kỳ ai. Xem ra lại đụng phải vảy ngược của vị tổ tông này rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vừa Về Đại Gia Đình, Thiếu Gia Quân Nhân Đá Văng Giả Mạo

Chương 5
Mười lăm năm tìm kiếm người thân, câu đầu tiên bố đón tôi về khu quân sự là: "Nhà có đứa con gái nuôi của đồng đội hy sinh, con nhường nhịn nó chút." Vừa bước vào cổng, tiểu thư giả mạo đã chửi tôi là đồ nhà quê rồi đẩy mạnh khiến tôi ngã xuống bậc thềm, mặt mày đầm đìa máu. Bố không đỡ tôi dậy, vội chạy đi dỗ dành cô ta. Trong khu tập thể đồn rằng, anh ruột tôi là sĩ quan máu lạnh nhất, cưng chiều đứa em nuôi như ruột thịt. Tôi nhắm mắt chờ đợi cú đá chí mạng của anh. Chiếc giày quân dụng giáng xuống. Nhưng đối tượng bị đá văng lại là cô tiểu thư giả tạo. "Dám bắt nạt em gái ruột của tao? Hôm nay mày phải cút khỏi nhà này ngay!"
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
1