Xuân Năm Tới

Chương 17

02/03/2026 15:02

Hắn tuyệt đối sẽ không chủ động tìm Khương Huệ.

Việc này quá mất mặt, quá hạ thấp giá trị bản thân.

Nhưng nếu Khương Huệ chịu chủ động quay về bên hắn, hắn có thể chấp nhận cô.

Cứ như xưa, nuôi nấng cô.

Thế nhưng xuân qua thu tới lại thêm một năm.

Khương Huệ chưa từng gọi cho hắn một cuộc điện thoại, cũng chẳng nhắn tin một lần.

Số điện thoại riêng của hắn vẫn luôn được giữ lại.

Chỉ để đề phòng ngày cô trở về có thể liên lạc được với hắn.

Trần Dã cười trêu chọc: "Không ngờ cái tên Tiểu Lục Tổng phong lưu đa tình của chúng ta lại vấp ngã vì một người phụ nữ."

Hắn khẽ cười khẩy, không đáp.

Ngón tay dài vô thức xoa nhẹ viền điện thoại.

Đã gần một năm rồi.

Cô ta đúng là kiên nhẫn thật.

Cô muốn gi/ận dỗi, vậy hắn cũng sẽ phụng bồi tới cùng.

Ở bên hắn đã quen với cuộc sống xa hoa, hắn không tin cô thực sự có thể sống nổi ở quê nhà.

Cứ thế lại thêm nửa năm trôi qua.

Hắn tham dự một buổi đấu giá, có một đôi nhẫn cưới khá đẹp.

Vô thức hắn chợt nhớ ra, hình như trước kia mình cũng từng m/ua nhẫn cho Khương Huệ.

Đàn bà luôn cho rằng chiếc nhẫn là biểu tượng của lòng trung thành và lời hứa.

Nhưng với hắn, nó chẳng qua cũng chỉ như những món đồ xa xỉ khác, m/ua về để dỗ dành người ta mà thôi.

Lúc ấy có một bà phu nhân đối thủ để ý tới một mẫu nhẫn, đường nét tinh xảo, mà Khương Huệ hình như cũng liếc nhìn thêm hai lần.

Chắc là thích lắm.

Thế là hắn thẳng tay nâng giá, giành bằng được chiếc nhẫn rồi ném chiếc hộp vào lòng cô.

Lúc ấy đôi mắt hạnh nhân của cô vì ngạc nhiên mà hơi tròn xoe, khi nhìn hắn lại lấp lánh lung linh.

Có lẽ là bởi đêm hôm ấy và làn gió tối thật đẹp, cũng có lễ bởi cảm xúc của cô đã đạt đến đỉnh điểm.

Hắn hiếm hoi vui vẻ, ôm cô vào lòng.

Vừa hôn cô, vừa đẩy chiếc nhẫn vào ngón tay.

Size hơi nhỏ, không đẩy tới gốc ngón được.

Nhưng trông vẫn cực kỳ xinh đẹp.

"Thích không?"

Má cô ửng hồng: "Thích ạ."

Hai chiếc hộp nhung đỏ lồng vào nhau, nhưng chỉ đựng mỗi một chiếc nhẫn của cô.

Cô hẳn tưởng lúc mở hộp đ/á/nh rơi một chiếc, đang định cúi xuống tìm thì nghe hắn nói:

"Chiếc còn lại anh vứt rồi."

Rõ ràng, đó là chiếc nhẫn dành cho nam.

Cô khựng lại.

Hắn vốn chẳng phải người kiên nhẫn.

Ít khi để tâm suy đoán những cảm xúc khó hiểu của phụ nữ từ đâu mà ra.

Cũng chẳng có thói quen giải thích nguyên nhân đằng sau hành động của mình.

Nhưng cô luôn biết cách tự điều chỉnh rất nhanh, như lúc đó vậy.

Ngoan ngoãn cọ má vào hắn, nói những lời cảm ơn anh.

Sau này vì cần đóng phim, size lại không vừa vặn, cô cũng không thường xuyên đeo.

Cho đến một ngày hắn tìm thấy chiếc nhẫn này dưới đáy tủ.

Bên cạnh còn có một tấm bưu thiếp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm