"Lý công tử, mời ngồi mời ngồi." Ta ngoáy ngoáy mũi, cầm cái chén trên bàn lên, dùng ngón tay vừa ngoáy mũi xong móc móc vào trong chén trà, rót đầy nước cho hắn ta, ân cần đến mức gần như nịnh nọt: "Mời uống trà!"
Mặt Lý công tử đen như đít nồi, không nhận chén trà của ta.
Ta chẳng hề có mắt nhìn: "Lý công tử, ngài uống trà đi! Sau này ngài chính là khế huynh của ta, cái đó... ngài định cho ta bao nhiêu tiền?"
Lý công tử nhíu mày: "Ngươi muốn bao nhiêu?"
Ta xoa tay như ruồi bâu: "Một ngàn lượng bạc trắng?"
"Một ngàn lượng? Sao ngươi không đi cư/ớp đi?" Lý công tử tức gi/ận.
Ta bắt đầu bẻ ngón tay tính sổ: "Lý công tử ngài xem này, ta theo ngài, danh dự bị tổn hại, có phải nên bồi thường không? Nhìn nhan sắc này của ta đi, thiên nhân chi tư đấy! Một ngàn lượng tuyệt đối không thiệt!"
Lý công tử rất tức gi/ận: "Vô lý hết sức, ngươi thế này mà gọi là thiên nhân chi tư? Có thể soi gương lại được không? Ai mà thèm bỏ một ngàn lượng ra m/ua ngươi?"
"Ta m/ua."
Ngoài cửa truyền đến một giọng nói quen thuộc.
Ta và Lý công tử ngẩn người.
Sở Mặc đẩy cửa bước vào, mỉm cười với ta.
Sống lưng ta lạnh toát, chuyện gì thế này? Sao hắn lại tìm được ta?
Lý công tử bị Sở Mặc nói vài câu đuổi đi mất.
"Tiểu nhân cũng xin cáo từ." Ta cũng muốn chuồn, bị Sở Mặc túm ch/ặt cổ áo phía sau.
"Làm cái gì đấy!" Ta la toáng lên: "Cẩn thận ta kiện ngươi đấy!"
"Tần Giác, ta tìm người đã lâu lắm rồi." Giọng Sở Mặc khe khẽ.
Ta sợ đến trắng bệch mặt mũi, vẫn sống ch*t không chịu nhận: "Ngươi là ai, ta không quen ngươi."
Sở Mặc nhẹ nhàng vỗ vai ta, trên quần áo ta hiện lên từng đốm sáng hoa lệ.
Ta chợt nhớ tới lúc ở trên đường cái, Sở Mặc đã vỗ lên vai ta.
Chắc chắn là để lại từ lúc đó.
Đáng gh/ét.
"Những đốm sáng này được làm từ vảy của Giao Long ở Mê Hải. Năm xưa sư phụ cùng ta gi*t Giao, trên vảy có vương vấn khí tức của ta và sư phụ. Thể chất Giao Long đặc biệt, vạn năm bất diệt, ta dùng bí thuật tìm ki/ếm, là có thể tìm được sư phụ..." Giọng Sở Mặc thanh lãnh.
"Không phải, ngươi nhận nhầm người rồi." Ta vẫn sống ch*t không chịu thừa nhận.
Hắn cười cười, vỗ tay, bên ngoài có người dẫn một người khác đi vào.
Là mẹ nuôi.
Sắc mặt ta lập tức thay đổi.
Sở Mặc nói với mẹ nuôi: "Ta trả một ngàn lượng vàng, Tần Giác sẽ làm khế đệ của ta."
Mẹ nuôi vui mừng khôn xiết, nhận lời ngay tắp lự: "Được thôi!"
Tướng mạo Sở Mặc đẹp hạng nhất, mẹ nuôi thậm chí còn cảm thấy ta hời to, huống chi Sở Mặc lại ra tay hào phóng.
Cũng không biết Sở Mặc dỗ ngon dỗ ngọt thế nào, cứ như vậy, mẹ nuôi vui vẻ ký khế ước với Sở Mặc, b/án ta cho hắn ba năm. Sở Mặc cam đoan với mẹ nuôi, khi ta rời đi sẽ cho thêm một ngàn lượng vàng nữa, hơn nữa trong ba năm này đều ở lại Phong Thành, không đ/á/nh m/ắng, không s/ỉ nh/ục.
Điều kiện tốt đến mức mẹ nuôi h/ận không thể đóng gói ta sớm một chút để gửi cho Sở Mặc.
Ta bị đưa về phủ của Sở Mặc, thay những bộ y phục lộng lẫy nhất, ở trong căn phòng đẹp nhất.
Cả quá trình, ta đều rất mờ mịt.
Từ miệng thị nữ ta biết được, hai mươi năm trước Sở Mặc bỗng nhiên phát đi/ên, gi*t ch*t rất nhiều tu chân giả, hiện nay đã là M/a Tôn lừng lẫy uy danh.
Tất cả mọi người đều phải phủ phục dưới chân hắn.
Năm năm trước, hắn đến tòa thành nhỏ này, dường như vẫn luôn chờ đợi một người.
"Giờ xem ra, Tôn thượng chính là đang đợi ngài đó!" Đám tỳ nữ cười khúc khích nói.
Ta siết ch/ặt nắm tay, trong lòng vừa hoảng lo/ạn vừa kh/iếp s/ợ: "Sở Mặc không ở bên cạnh Tô Thanh Thanh sao?"
Các tỳ nữ đáp: "Không có đâu ạ."
Chương 14:
Nghe tỳ nữ kể lại, năm đó sau khi ta ch*t, không biết vì sao Sở Mặc và Tô Thanh Thanh lại hoàn toàn trở mặt, hắn phế bỏ tu vi của nàng ta rồi đuổi khỏi Huyễn Hải Tông. Tô Thanh Thanh biến thành người phàm, gặp phải sơn tặc ở nhân gian, đã bị ch/ém ch*t rồi.
Ta vô cùng khó hiểu, năm đó chẳng phải Sở Mặc và Tô Thanh Thanh trông như sắp thành thân đến nơi rồi sao?
Mặc dù trong lòng có rất nhiều nghi vấn, nhưng với thân phận hiện tại, ta không thể hỏi được.
Dù sao ta vẫn luôn khăng khăng là Sở Mặc tìm nhầm người.
Sở Mặc đến gặp ta, dịu dàng hỏi han về quá khứ của ta, ta giả vờ như hoàn toàn không biết gì, chỉ là một phàm nhân vô tội.
Hắn im lặng hồi lâu, rồi cười nói: "Quên đi cũng tốt."
Giằng co như vậy nửa tháng, ngày nào Sở Mặc cũng tới bầu bạn với ta, đưa ta đi ăn uống vui chơi, nhìn qua là biết muốn dùng vật chất phồn hoa để ăn mòn tâm h/ồn thuần khiết của ta.
Hắn còn thỉnh thoảng mặc y phục lỏng lẻo, để lộ những thớ cơ bắp đẹp đẽ đi đi lại lại trước mặt ta.
Hừ, dùng vật chất dụ dỗ không xong, chuyển sang dùng nam sắc dụ dỗ sao?
Ta nhìn chằm chằm vào cơ bụng của hắn, thầm nói trong lòng:
【Nghĩ hay lắm, ta không thể nào bị quyến rũ đâu!】
Chúng ta cứ thế giằng co trong sự m/ập mờ, ta muốn đi nhưng không đi được, lại chẳng làm gì được Sở Mặc, đành bất lực chịu trận.
Hai ngày sau, tỳ nữ đưa ta tới lương đình, Sở Mặc đã đợi sẵn ở đó, mời ta ngồi xuống.
"Đói rồi phải không?" Hắn chỉ vào mâm cơm trên bàn đ/á trong đình, nói: "Những thứ này đều chuẩn bị cho ngươi."
Ta cúi đầu nhìn, hạc tiên kho tàu, cá chép gấm nấu dưa chua, thỏ bảy màu xào lăn... toàn là những món ta ăn ở Huyễn Hải Tông năm xưa.
Ta lẳng lặng ngồi xuống bàn, giả vờ như không biết.
Nhẫn nhịn.
Phải nhẫn nhịn.
Sở Mặc bắt đầu kể về ân oán tình th/ù kiếp trước của hắn và ta, khi hắn kể đến đoạn hai người yêu thương nhau thắm thiết, ta là đạo lữ của hắn, ta rốt cuộc nhịn không nổi nữa, đ/ập bàn đứng dậy: "Chớ có nói bậy bạ, ta là đạo lữ của ngươi bao giờ?"
Đôi mắt Sở Mặc đen láy, khóe miệng ngậm cười: "Sư phụ, người không mất trí nhớ à."
Ta nghẹn lời.
Nhất thời xúc động, lộ tẩy mất rồi.