Những ngày dưỡng thương tại nhà, tâm trạng của Ôn Từ đã ổn định hơn hẳn. May là tôi xuyên tới sớm, nguyên chủ chưa kịp gây tổn thương cho cậu ấy.

Tôi nằm dài trên sofa tắm nắng, lười nhác nghe Ôn Từ chơi piano. Khi ngón tay chạm phím, cậu thanh tú như chú thiên nga kiêu sa. Sao có người nỡ lòng h/ãm h/ại người tốt thế này? Tôi buột miệng khen: "Hay lắm."

Tai Ôn Từ đỏ lựng. "Ừ... đây là lần đầu anh khen tôi."

Từ khi được nhận nuôi, Ôn Từ luôn phải sống nương nhờ nhà người khác. Đừng nói đến lời khen, chỉ cần bị xem như người vô hình không bị hànhz hạz đã là may mắn.

Những ngày trước khi nhập học, tôi thường xuyên khen ngợi cậu, nhắc cậu uống th/uốc đúng giờ. Đi công tác xa cũng gọi điện dặn dò cậu ăn uống điều độ. Chuyển tiền cho cậu tiêu thoải mái - đằng nào cũng không phải tiền của tôi. Cứ như nuôi con vậy.

"Dì bảo hôm nay em ăn vặt nhiều quá. Bớt lại đi, không ăn cơm đàng hoàng anh c/ắt hết tiền tiêu vặt đấy. Dạ dày đã yếu còn hay phá."

“Anh đừng quản em. Em thích ăn thế." Ôn Từ nhỏ giọng cằn nhằn nhưng đã biết cãi lại. Nhớ hồi trước, chỉ cần tôi tới gần là cậu đã run lẩy bẩy. Tiến bộ rõ rệt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoa tàn trên sa mạc

Chương 8
Giới thiệu: Bảy năm trước, con gái của Bùi Phượng Hề đã chết trong một trận bão cát vì chồng cũ Khương Tịch Từ điều đi chiếc trực thăng cứu hộ. Cô xé bỏ giấy đăng ký kết hôn, trở thành "Sa Hồ" - nhân viên cứu hộ duy nhất ở miền Tây có thể băng qua vùng bão cát tử thần. Bảy năm sau, để cứu Khương Hòa Âm - con gái của người tình trong mộng, Khương Tịch Từ đã dùng thủ đoạn ép buộc cô thực hiện nhiệm vụ. Khi Bùi Phượng Hề tiến sâu vào tâm bão để cứu con gái của kẻ thù, cô phát hiện ra Khương Hòa Âm đã sớm biết sự thật và ghi lại một đoạn video sám hối. Cuối cùng, cô hy sinh bản thân trong hố cát sụp đổ, đoàn tụ với linh hồn của con gái Dung Dung. Một đoản văn đầy đau thương về tình mẫu tử, sự trả thù và sự cứu rỗi.
Báo thù
0