Nhưng hôm nay.

Nắm đ.ấ.m của hắn đã gần như chạm vào mặt tôi—

Lại đột ngột dừng lại.

Cái gì đây?

Đây là s//ỉ nhục.

Tôi gi/ận dữ hét lên:

"Sao không đ/á/nh?!"

"Mày nghĩ ngủ với tao một lần là có thể đứng trên tao à?!"

Hắn có vẻ không hiểu logic của tôi, cau mày đầy khó hiểu.

Ngay khoảnh khắc hắn ngơ ngác đó, tôi lập tức dồn sức, một phát quật hắn ngã xuống đất!

Tôi cưỡi lên người hắn, nắm đ.ấ.m liên tục giáng xuống.

Hắn giơ một tay lên đỡ lấy mặt, vừa bực mình vừa bất đắc dĩ nói:

"Cậu nghĩ nhiều rồi, tôi chưa từng cảm thấy mình cao hơn cậu một bậc."*

"Nếu cậu cứ muốn tìm lý do để trút gi/ận, vậy thì cứ làm đi."

Trút gi/ận cái đầu cậu!

Tôi càng đ/á/nh mạnh hơn.

*Được dịch bởi 26 Ngày Công*

Đến khi đến trường.

Một người mặt mũi bầm dập.

Một người cổ có vết xước.

Phương Minh Dã nhìn chằm chằm bọn tôi một lúc lâu.

Sau đó, hắn nhướng mày hỏi:

"Hai người… không rủ tôi?"

"Rủ cậu cái đầu cậu!"

Tôi đ/ập bàn đứng bật dậy.

"Không có làm! Không có làm! Chỉ đơn thuần đ/á/nh nhau thôi!"

Phương Minh Dã nghi hoặc mở miệng:

"Cậu vừa mới phân hóa, đáng lẽ sẽ rất dễ phát tình."

"Sao hôm nay lại không muốn?"

"Không hợp lý."

Tôi mặt không cảm xúc mở cặp sách, lấy ra một ly giữ nhiệt một lít

Tôi lắc lắc ly.

Bên trong toàn là th/uốc ức chế

"Thấy chưa?"

"Hiểu chưa?"

Hiểu cái quyết tâm c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ của tôi chưa?!

Theo hiểu biết của tôi về sinh lý học—

Omega sau khi bị đ/á/nh dấu lần đầu, trong thời gian ngắn rất dễ phát tình liên tục.

Còn Alpha thì không.

Kỳ nh.ạy cả.m chỉ cần một lần là xong, kiểm soát rất dễ dàng.

Nếu đã như vậy—

Chỉ cần tôi kiểm soát bản thân, không để lộ sơ hở, vậy thì mọi chuyện sẽ ổn!

Phương Minh Dã nhàn nhạt gật đầu, sau đó gi/ật luôn ly của tôi!

"Hiểu rồi."

"Cậu muốn uống đến c.h.ế.t à?"

Tôi nhìn cậu ta như muốn đổ hết th/uốc đi, vội vàng lao tới gi/ật lại.

"Omega bình thường uống liều này có thể gặp vấn đề, nhưng tôi thì khác, tôi—

-Câu còn chưa nói xong!

Một đôi tay đột ngột siết ch/ặt lấy tôi từ phía sau!

Giọng nói âm trầm của Diệp Tự Chi vang lên bên tai tôi:

"Cậu khác?"

"Khác chỗ nào?"

"Cậu tự tin vậy sao, Giang Niệm?"

…Đệt!

Cậu ta kéo tôi lại, bên kia, Phương Minh Dã đã nhanh tay ném ly th/uốc ra ngoài cửa sổ!

Tôi hít sâu một hơi, cố nén lại cơn kích động muốn cầm ghế phang vào đầu bọn họ.

"Hai người rốt cuộc có ý gì?"

"Ý là, thuận theo tự nhiên."

"Phát tình thì bọn tôi giúp cậu giải quyết."

"Không phát thì muốn đ/á/nh nhau, cãi nhau cũng được, bọn tôi đều chiều hết."

"Là Alpha đã đ/á/nh dấu cậu, bọn tôi ít nhiều cũng có trách nhiệm, yên tâm."

"… Trách nhiệm? Trách nhiệm kiểu gì?"

"Dụ dỗ? Hầu hạ? Cậu muốn hiểu sao cũng được."

Tôi đ/au đầu quá…

Tôi cảm thấy bọn họ đi/ên hết rồi.

"Hai người có phải quên mất qu/an h/ệ trước đây của chúng ta không?"

"Yên tâm, không quên."

"Chỉ là đột nhiên phát hiện, cả ba đều có hứng thú với pheromone của nhau mà thôi."

"Thừa nhận đi, cậu cũng rất thích pheromone của bọn tôi, đúng không?"

Diệp Tự Chi chậm rãi vuốt ve sau gáy tôi.

Hai luồng pheromone khác nhau tràn ngập xung quanh tôi.

Kí/ch th/ích lên một cơn bứt rứt khó tả.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Được rồi.

………………Quả thật là vậy.

"Đây là bản năng sinh lý, không có nghĩa là tôi có tình cảm với hai người, hiểu chưa?"

Tôi thả lỏng, thỏa hiệp.

"Ồ, hiểu rồi."

Phương Minh Dã hơi cúi người, đối mặt với tôi.

"Từ sinh lý đến tâm lý, đường còn dài lắm."

"Nhưng không sao."

"Từng bước một."

"Vậy thì, bước đầu tiên."

"Tối nay đến nhà cậu? Nhà cậu ta? Hay nhà tôi?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm